Từ chiến sĩ trẻ đến Tiểu đội phó
Những ngày đầu bước vào quân ngũ, người chiến sĩ trẻ quê Cao Bằng chỉ là một chàng trai còn nhiều bỡ ngỡ. Anh phải học từ những điều nhỏ nhất: tác phong quân nhân, giữ gìn quân trang, chấp hành giờ giấc, làm quen với đội hình và biết phối hợp cùng đồng đội. Anh không nghĩ rằng một ngày mình sẽ được giao trách nhiệm chỉ huy. Nhưng sự trưởng thành trong quân ngũ thường bắt đầu từ những việc rất bình thường.

Những ngày đầu bước vào quân ngũ, người chiến sĩ trẻ quê Cao Bằng chỉ là một chàng trai còn nhiều bỡ ngỡ. Anh phải học từ những điều nhỏ nhất: tác phong quân nhân, giữ gìn quân trang, chấp hành giờ giấc, làm quen với đội hình và biết phối hợp cùng đồng đội.
Anh không nghĩ rằng một ngày mình sẽ được giao trách nhiệm chỉ huy.
Nhưng sự trưởng thành trong quân ngũ thường bắt đầu từ những việc rất bình thường.
Anh luôn cố gắng hoàn thành nhiệm vụ được giao. Khi chưa biết, anh hỏi người đi trước. Khi làm chưa tốt, anh kiên trì sửa. Khi đồng đội gặp khó khăn, anh chủ động giúp đỡ.
Dần dần, mọi người nhận thấy ở người chiến sĩ trẻ một phẩm chất đáng quý: tinh thần trách nhiệm.
Anh không tìm cách tránh những công việc khó.
Khi tập thể cần người nhận phần việc còn lại, anh sẵn sàng tham gia. Khi một đồng đội chưa hiểu công việc, anh tận tình hướng dẫn. Khi có vấn đề xảy ra, anh không vội đổ lỗi mà tìm cách khắc phục.
Những điều ấy được người chỉ huy ghi nhận.
Một ngày, anh được giao nhiệm vụ mới: Tiểu đội phó.
Tin ấy khiến anh vừa vui vừa lo.
Vui vì những cố gắng của mình đã được ghi nhận.
Nhưng lo vì anh hiểu rằng từ nay mình không chỉ chịu trách nhiệm về bản thân.
Anh phải biết quan tâm đến cả tiểu đội.
Đêm hôm ấy, anh suy nghĩ rất lâu.
Ngày trước, khi anh chưa biết làm một việc, có đồng đội chỉ dẫn.
Khi anh mệt, có người động viên.
Khi anh mắc lỗi, có người nhắc nhở.
Bây giờ đến lượt anh phải làm điều đó với những người khác.
Anh hiểu rằng một người tiểu đội phó không phải là người đứng cao hơn đồng đội.
Đó là người phải làm gương và có trách nhiệm với tập thể.
Từ ngày nhận nhiệm vụ mới, anh càng chú ý đến cách mình làm việc.
Anh phải đúng giờ hơn.
Nghiêm túc hơn.
Biết lắng nghe hơn.
Khi nhắc nhở đồng đội, anh cố gắng nói rõ ràng nhưng không nóng nảy.
Khi đồng đội làm tốt, anh động viên.
Khi ai đó gặp khó khăn, anh tìm hiểu nguyên nhân trước khi đưa ra lời khuyên.
Anh dần hiểu rằng chỉ huy người khác không bắt đầu bằng mệnh lệnh, mà bắt đầu bằng uy tín và sự gương mẫu.
Có lần một chiến sĩ mới làm chưa đúng công việc. Anh không trách mắng ngay mà gọi người ấy lại, hướng dẫn từng bước.
Người chiến sĩ hỏi:
— Anh không giận à?
Anh cười:
— Ngày trước tôi cũng từng chưa biết. Cứ làm lại cho đúng.
Câu nói ấy khiến người lính trẻ yên tâm hơn.
Anh nhận ra mình đang truyền lại những điều tốt đẹp mà chính mình từng nhận được từ các đồng đội đi trước.
Từ một chiến sĩ trẻ, anh dần trở thành chỗ dựa tinh thần cho những người mới.
Nhưng trách nhiệm mới cũng khiến anh phải học nhiều hơn.
Anh học cách tổ chức công việc.
Học cách phân công phù hợp.
Học cách lắng nghe ý kiến của đồng đội.
Học cách bình tĩnh khi có vấn đề.
Và quan trọng nhất, anh học cách chịu trách nhiệm về quyết định của mình.
Nhìn lại chặng đường từ ngày rời quê nhà đến khi trở thành Tiểu đội phó, anh nhận ra mình đã thay đổi rất nhiều.
Cậu bé Tày từng rụt rè giữa những người lính xa lạ giờ đã có thể đứng trước tiểu đội, nói rõ nhiệm vụ và động viên mọi người cùng cố gắng.
Nhưng trong lòng anh vẫn nhớ một điều:
Chức vụ có thể thay đổi, nhưng trách nhiệm với đồng đội mới là điều quan trọng nhất.
Từ chiến sĩ trẻ đến Tiểu đội phó không phải là một bước nhảy vọt.
Đó là kết quả của từng ngày rèn luyện, từng lần hoàn thành nhiệm vụ, từng lần giúp đỡ đồng đội và từng lần biết sửa chữa khuyết điểm của mình.


