Từ chiến sĩ xung kích đến cán bộ tuyên huấn
Mang thương tật nặng, La Văn Cầu vẫn tiếp tục phục vụ quân đội bằng tri thức, kinh nghiệm và sức thuyết phục của người trong cuộc.
Sau khi sức khỏe ổn định, La Văn Cầu không rời quân đội. Thương tật 71% khiến ông không thể trở lại vị trí chiến đấu như trước, nhưng quân đội còn nhiều nhiệm vụ phù hợp với khả năng và kinh nghiệm của một người đã được thử thách. Ông tiếp tục học văn hóa, chính trị rồi làm cán bộ tuyên huấn, chuyên trách công tác thanh niên và đảm nhiệm các cương vị lãnh đạo, quản lý qua nhiều năm.
Tuyên huấn là công việc xây dựng nhận thức, ý chí và trách nhiệm cho bộ đội. La Văn Cầu có một lợi thế đặc biệt: những điều ông nói được bảo chứng bằng chính cuộc đời. Khi nhắc đến kỷ luật, ông từng chấp hành nhiệm vụ trong hoàn cảnh khó khăn nhất; khi nói về đồng đội, ông đã chứng kiến bốn người trong tổ bộc phá hy sinh; khi nói về học tập, ông đã tự rèn viết bằng tay trái sau thương tật.
Tuy vậy, nếu chỉ dựa vào chiến công cũ, người cán bộ khó hoàn thành nhiệm vụ lâu dài. Ông phải học phương pháp, cập nhật tình hình và hiểu tâm lý của các thế hệ chiến sĩ khác nhau. Đất nước trải qua kháng chiến chống Mỹ rồi bước vào thời kỳ hòa bình, mỗi giai đoạn đặt ra yêu cầu mới. La Văn Cầu chuyển từ người trực tiếp cầm bộc phá thành người truyền kinh nghiệm, giữ lửa và giáo dục lý tưởng.
Công tác thanh niên đặc biệt phù hợp với ông bởi chính ông từng nhập ngũ khi chưa đủ tuổi. Ông hiểu sức mạnh của tuổi trẻ, nhưng cũng hiểu sự nhiệt tình cần được dẫn bằng mục tiêu và kỷ luật. Câu chuyện Đông Khê không được kể để người trẻ bắt chước một hành động cực hạn, mà để họ biết quý hòa bình, nghiêm túc với nhiệm vụ và không đầu hàng khó khăn.
Chặng đường này chứng minh chủ nghĩa anh hùng không kết thúc khi tiếng súng ngừng. Một người mất cánh tay vẫn có thể cống hiến bằng trí tuệ, lời nói và sự gương mẫu. Qua 48 năm quân ngũ, La Văn Cầu biến một chiến công tuổi mười chín thành nguồn năng lượng cho nhiều nhiệm vụ âm thầm, khẳng định giá trị của người lính nằm ở sự tận tụy suốt đời chứ không chỉ ở khoảnh khắc được lịch sử gọi tên.



