TỪ CHIẾN TRƯỜNG CAMPUCHIA ĐẾN CUỘC SỐNG ĐỜI THƯỜNG – THƯƠNG BINH NGUYỄN CHUNG BÌNH
Sinh ra trong một gia đình có truyền thống cách mạng, từ nhỏ Nguyễn Chung Bình đã được giáo dục về tình yêu quê hương, đất nước.
Tháng 9/1982, sau khi hoàn thành chương trình 9/12, ông tình nguyện lên đường nhập ngũ.
Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế vào đơn vị cơ động thuộc Quân khu 9, Trung đoàn E501, Sư đoàn F388.
Ông trực tiếp tham gia chiến đấu tại chiến trường Campuchia, địa bàn Bát Tam Băng.
Trong các năm 1983 - 1985, đơn vị của ông tham gia những chiến dịch mùa khô, thực hiện nhiệm vụ cơ động và tiếp viện cho các đơn vị đang chiến đấu.
Chiến trường khi ấy đầy gian khổ và nguy hiểm. Trong một lần làm nhiệm vụ tiếp viện, ông Bình bị thương.
Sau thời gian điều trị, ông trở về địa phương với tỷ lệ thương tật 68%, là thương binh hạng 2/4.
Nhưng thương tật không làm ông đầu hàng số phận.
Năm 1986, ông tiếp tục học bổ túc văn hóa. Năm 1987, ông lập gia đình, tự học nghề và lao động để ổn định cuộc sống.
Ông tiếp tục tham gia công tác Hội Cựu chiến binh tại địa phương, đảm nhiệm vai trò Chi hội phó Chi hội Cựu chiến binh Khóm Đông An 6.
Ông được trao tặng nhiều phần thưởng, trong đó có Huân chương Vì nghĩa vụ quốc tế và Huân chương Hữu nghị.
Nhưng có lẽ phần thưởng lớn nhất đối với ông là được sống trong hòa bình, được chăm lo gia đình và tiếp tục kể lại câu chuyện của mình cho thế hệ trẻ.
Câu chuyện của thương binh Nguyễn Chung Bình là câu chuyện về một thanh niên sẵn sàng lên đường khi Tổ quốc cần và một người lính không đầu hàng trước thương tật khi trở về.


