Từ chiến trường đến đời thường
Bài viết kể về hành trình của cựu Thanh niên xung phong Lê Thị Khải, người đã tuổi trẻ của mình cống hiến trên những tuyến giao thông ác liệt trong kháng chiến chống Mỹ. Qua ký ức về những năm tháng gian khổ, vết thương chiến tranh và bài hát “Sáng mãi tên anh”, câu chuyện làm nổi bật lòng yêu nước, tình đồng đội và sự tri ân những người đã hy sinh vì Tổ quốc.

Một đời giữ trọn nghĩa tình với đồng đội
Trong ký ức của những cựu TNXP từng sống và làm việc giữa chiến tranh, tình đồng đội luôn là một phần đặc biệt. Với bà Lê Thị Khải, sinh năm 1945, người dân xã Hoàng Diệu, huyện Chương Mỹ, TP Hà Nội, tình cảm ấy đã theo bà từ những năm tháng tuổi đôi mươi cho đến tận hôm nay.
Ở địa phương, bà Khải được biết đến là người tích cực tham gia các phong trào, được chính quyền và nhân dân tin yêu. Bà hiện là Ủy viên Ban Chấp hành Hội Cựu TNXP xã Hoàng Diệu và Chi hội trưởng Chi hội TNXP thôn Bài Trượng. Dù chiến tranh đã qua nhiều thập kỷ, bà vẫn luôn nhớ về những người từng sát cánh bên mình.
Khi tuổi trẻ lên đường
Năm 1965, bà Khải gia nhập lực lượng TNXP khi vừa tròn 20 tuổi. Những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ khi ấy được bà gửi lại trên những tuyến đường phục vụ kháng chiến.
Bà được biên chế vào đơn vị N81, Đội Thanh niên xung phong chống Mỹ, cứu nước. Nhiệm vụ của đơn vị là bảo đảm giao thông từ Nam Định đến Thanh Hóa, đặc biệt trên tuyến đường sắt nối giữa hai tỉnh.
Bà cùng đồng đội sửa chữa những đoạn đường bị bom đánh phá, đắp lại nền đường, rà phá bom mìn và xử lý vật cản. Công việc đòi hỏi sự bền bỉ và dũng cảm bởi bất cứ lúc nào bom đạn cũng có thể xuất hiện.
Trong điều kiện chiến tranh, những người trẻ không chỉ làm việc cùng nhau mà còn trở thành chỗ dựa tinh thần cho nhau. Khi một người bị thương, những người còn lại tìm cách giúp đỡ. Khi nhiệm vụ khó khăn, họ động viên nhau cùng cố gắng.
Bản thân bà Khải cũng từng bị thương khi đang thực hiện nhiệm vụ. Tháng 7-1965, bà được cử về phía Nam lấy dụng cụ. Khi đến nửa cầu Đò Lèn, tỉnh Thanh Hóa, một quả tên lửa bắn xuống đầu cầu, mảnh tên lửa văng vào đầu khiến bà bị thương.
Đồng đội đưa bà đến bệnh viện gần đó điều trị. Sau khi bình phục, bà tiếp tục trở lại với nhiệm vụ. Vết sẹo trên đầu vẫn còn cho đến hôm nay, như một lời nhắc về những hiểm nguy mà bà từng trải qua.
Tháng 12-1969, bà hoàn thành nhiệm vụ và xuất ngũ. Nhưng trước khi rời đơn vị, bà muốn dành cho đồng đội một món quà đặc biệt. Đêm chia tay, bà sáng tác bài hát chèo “Sáng mãi tên anh”.
Qua những lời ca mộc mạc, bà gửi gắm lòng biết ơn tới các liệt sĩ, thương binh và những người đã quên mình vì Tổ quốc. Khi bài hát vang lên, nhiều đồng đội đã rơi nước mắt. Họ hiểu những câu hát ấy bởi chính họ đã từng sống trong hoàn cảnh ấy, từng chứng kiến sự hy sinh và mất mát.
Bài hát trở thành một cách để bà lưu giữ ký ức. Trong đó có lòng biết ơn, có niềm tự hào và có cả nỗi nhớ những người đồng đội không thể trở về.
Sau chiến tranh, bà Khải trở về cuộc sống đời thường. Tuy nhiên, bà không bao giờ quên những năm tháng đã qua. Với vai trò cán bộ Hội Cựu TNXP, bà tiếp tục tham gia các hoạt động tại địa phương, góp phần gắn kết những người đồng đội và giữ gìn truyền thống của lực lượng.
Câu chuyện về bà Lê Thị Khải cho thấy chiến tranh có thể kết thúc nhưng tình đồng đội thì còn ở lại. Từ một cô gái tuổi đôi mươi đến người phụ nữ ở tuổi xế chiều, bà vẫn giữ trong mình sự trân trọng đối với những người đã cùng bà đi qua những năm tháng khốc liệt.
Đó cũng là giá trị đẹp mà thế hệ hôm nay cần tiếp tục gìn giữ: biết ơn quá khứ, trân trọng hòa bình và sống có trách nhiệm với cộng đồng.



