Bài viết

Từ chiến trường đến đời thường – Hành trình của một vị tướng

Bài viết khắc họa chân dung Thiếu tướng Nguyễn Văn Phước – một vị tướng bản lĩnh, dày dạn kinh nghiệm chiến trường. Qua những lời kể về ký ức những năm tháng chiến đấu khốc liệt và những trăn trở thời bình, tác phẩm tôn vinh tinh thần "Bộ đội Cụ Hồ" và truyền lửa cách mạng cho thế hệ trẻ.

22/08/2026Liên chi Đoàn khoa Cơ khí (Trường Đại học Kỹ thuật Công nghiệp - ĐHTN )3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong căn nhà giản dị tại địa phương, Thiếu tướng Nguyễn Văn Phước tiếp chúng tôi với nụ cười hiền hậu và tác phong nhanh nhẹn của một người con nhà binh. Dẫu mái đầu đã bạc trắng theo thời gian, nhưng khi nhắc về những năm tháng súng đạn, ánh mắt ông vẫn rực sáng một niềm tin sắt đá – niềm tin của thế hệ đã đi qua bao cuộc trường chinh để giữ lấy độc lập cho dân tộc.Sinh ra và lớn lên trong cảnh đất nước bị chia cắt, chàng thanh niên Nguyễn Văn Phước khi ấy đã sớm hun đúc ý chí cứu nước. Ông gia nhập quân đội từ những ngày gian khó nhất, trải qua rèn luyện trong khói lửa kháng chiến chống Mỹ, rồi trực tiếp cầm quân trong các cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới và làm nghĩa vụ quốc tế giúp nước bạn Campuchia thoát khỏi thảm họa diệt chủng.Thiếu tướng nhớ lại: "Ngày ấy, vào sinh ra tử là chuyện thường tình. Chúng tôi đi chiến đấu với một tâm thế rất nhẹ nhàng: nếu mình ngã xuống mà đất nước được tự do, thì sự hy sinh đó là hoàn toàn xứng đáng." Chính tư tưởng ấy đã tôi luyện nên một vị tướng kiên cường, luôn có mặt ở những nơi đầu sóng ngọn gió, cùng ăn, cùng ngủ, cùng đánh giặc với chiến sĩ.Trong cuộc đời binh nghiệp lẫy lừng, Thiếu tướng Nguyễn Văn Phước không bao giờ quên những chiến dịch mà ông cùng đồng đội phải đối mặt với thử thách cực độ. Ông kể về những trận đánh mà hỏa lực địch dày đặc, nhưng bằng sự mưu trí, dũng cảm và chiến thuật linh hoạt, quân ta đã chuyển bại thành thắng."Làm tướng, điều đáng sợ nhất không phải là cái chết của chính mình, mà là sự hy sinh của anh em đồng đội dưới quyền," ông bồi hồi nhớ lại.

Mỗi lần ra quân, ông luôn trăn trở làm sao để giành thắng lợi với mức tổn thất xương máu thấp nhất. Những câu chuyện về việc trinh sát thực địa, những đêm thức trắng bên bản đồ tác chiến của ông là minh chứng rõ nét cho trách nhiệm và tình đồng đội cao cả.Sau khi hoàn thành sứ mệnh với quân đội và trở về cuộc sống đời thường với quân hàm Thiếu tướng, ông Nguyễn Văn Phước vẫn không ngừng cống hiến. Ông trở thành "địa chỉ đỏ" sống tại địa phương, là nơi các đoàn viên, thanh niên thường xuyên tìm đến để nghe kể chuyện lịch sử.Ông không chỉ kể về những chiến công, mà còn kể về những tấm gương hy sinh thầm lặng của những người dân nghèo đã che chở, nuôi giấu cán bộ. Đối với ông, mỗi huân chương, huy chương trên ngực áo không chỉ thuộc về cá nhân ông, mà là của tất cả những người con đã ngã xuống vì mảnh đất này. Ông thường xuyên tham gia các buổi nói chuyện chuyên đề, khuyến khích thế hệ trẻ học tập, rèn luyện để xây dựng đất nước giàu mạnh trong thời đại công nghệ 4.0Tiếp xúc với Thiếu tướng, tôi hiểu ra rằng lòng yêu nước không chỉ thể hiện ở chiến trường. Trong thời bình, lòng yêu nước chính là sự tử tế, là tinh thần trách nhiệm với công việc và lòng biết ơn đối với quá khứ. Ông nhắn nhủ: "Các cháu may mắn được sống trong hòa bình, có điều kiện học tập tốt, hãy trân trọng điều đó. Đất nước cần những người có tâm và có tầm để không bị tụt hậu."Sự giản dị trong lối sống của một vị tướng khiến chúng tôi vô cùng nể phục. Dù giữ chức vụ cao, nhưng khi về với đời thường, ông vẫn là một người ông, người bác gần gũi, tích cực tham gia các phong trào tại địa phương, luôn sẵn lòng giúp đỡ những hoàn cảnh khó khăn.

Cuộc gặp gỡ với Thiếu tướng Nguyễn Văn Phước đã để lại trong tôi những ấn tượng sâu sắc. Những câu chuyện của ông là bài học quý giá về bản lĩnh, ý chí và lòng tận trung với Đảng, tận hiếu với dân. Ông chính là hiện thân của lịch sử hào hùng, là nhịp cầu nối liền quá khứ vẻ vang với tương lai rạng rỡ của dân tộc. Rời khỏi căn nhà của ông, tôi thấy vai mình như nặng thêm một phần trách nhiệm – trách nhiệm của thế hệ kế thừa, phải sống sao cho xứng đáng với những gì mà thế hệ cha anh, những người như Thiếu tướng Nguyễn Văn Phước, đã dày công gây dựng.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn