Từ chiến trường đến đời thường: Nguyễn Văn Kiểm
Từ chiến trường đến đời thường: Nguyễn Văn Kiểm
Trong một lần được ba mẹ đưa đi thăm khu di tích lịch sử Cầu Kinh, em đã được gặp một người ông rất đặc biệt. Đó là bác Nguyễn Văn Kiểm, một thương binh nặng nhưng lúc nào cũng bận rộn với công việc chăm sóc nơi yên nghỉ của các anh hùng liệt sĩ. Hình ảnh bác lầm lũi với cánh tay không còn nguyên vẹn nhưng đôi mắt luôn ấm áp đã để lại trong em nhiều nỗi xúc động.
Bác Kiểm sinh năm 1946 tại xã Phước Lại, huyện Cần Giuộc. Bác chính là một người lính thực thụ của Đại đội 316, Tiểu đoàn 5 Nhà Bè. Ngồi bên hành lang mát rượi của khu di tích, bác đã kể cho em nghe về những năm tháng "nếm mật nằm gai". Năm 1967, tại mảnh đất Cầu Kinh này, bác cùng các đồng đội đã kiên cường chiến đấu suốt 45 ngày đêm. Dù kẻ thù có tàu chiến, pháo binh và máy bay bắn phá ác liệt, nhưng với lòng yêu nước nồng nàn, quân ta đã đánh chìm tàu và bắn rơi nhiều máy bay địch. Giọng bác khi kể về chiến công vang lên rất hào hùng, khiến một đứa trẻ như em cũng cảm thấy tự hào vô cùng.
Nhưng chiến tranh cũng thật tàn nhẫn. Em đã lặng người đi khi nghe bác kể về những vết thương trên cơ thể. Bác từng bị thương ở tay trái khi cố gắng băng mình qua lửa đạn để cứu người đồng đội Tám Nghĩa. Đến năm 1970, bác lại bị trúng đạn và vĩnh viễn mất đi cánh tay phải của mình. Là một thương binh nặng, phải chịu nhiều đau đớn mỗi khi trái gió trở trời, nhưng bác Kiểm chưa bao giờ than vãn. Bác bảo rằng, mình vẫn còn may mắn hơn rất nhiều đồng đội đã nằm lại dưới lòng đất mẹ khi tuổi đời còn xanh.
Kể từ khi khu di tích được xây dựng vào năm 2013, bác Kiểm đã tình nguyện trở thành người trông nom. Mỗi ngày, bác dùng một cánh tay còn lại để quét dọn lá vàng, cắt tỉa những lùm hoa mẫu đơn rực rỡ và lau sạch từng tấm bia đá. Bác thắp nhang cho đồng đội bằng tất cả sự thành kính. Bác tâm sự: "Bác làm việc này vì niềm vui, vì trách nhiệm với những người đã ngã xuống, chứ không phải vì tiền bạc đâu cháu ạ". Những lời nói giản dị ấy chứa đựng một tấm lòng bao dung và nghĩa tình sâu nặng.
Khi nhìn bác đứng giữa nắng trưa, bóng bác đổ dài trên sân gạch, em thấy bác thật vĩ đại. Bác không chỉ là một người lính anh dũng trong quá khứ mà còn là một tấm gương sáng về đạo đức trong thời bình. Bác đã dạy cho em bài học về sự dũng cảm, biết vượt qua nỗi đau của bản thân để sống có ích cho xã hội.
Chuyến đi đã kết thúc nhưng hình ảnh bác Nguyễn Văn Kiểm vẫn cứ đọng mãi trong tâm trí em. Em tự hứa sẽ học tập thật chăm chỉ, biết trân trọng nền hòa bình mà bác và các cha anh đã phải đánh đổi bằng cả xương máu. Em mong bác luôn có thật nhiều sức khỏe để mãi là "người giữ lửa" anh hùng trên quê hương Cần Giuộc thân yêu.



