TỪ CHIẾN TRƯỜNG MIỀN NAM TRỞ VỀ – HÀNH TRÌNH CỦA NGƯỜI THẦY HOÀNG NGỌC GIANG
Ông Hoàng Ngọc Giang, sinh năm 1937, quê xã Khuôn Lùng, tỉnh Tuyên Quang. Năm 1968, ông lên đường nhập ngũ, tham gia chiến đấu tại chiến trường miền Nam và xuất ngũ năm 1975. Trở về quê hương, ông tiếp tục gắn bó với nghề giáo viên cho đến khi nghỉ hưu. Ông là thương binh hạng B.

Có những người sau chiến tranh trở về với một công việc mới, nhưng nghề nghiệp họ lựa chọn lại tiếp tục gắn với việc gieo những điều tốt đẹp cho thế hệ sau. Ông Hoàng Ngọc Giang là một trường hợp như vậy.
Sinh năm 1937, tại xã Khuôn Lùng, tỉnh Tuyên Quang, ông Giang lên đường nhập ngũ vào năm 1968. Khi ấy, cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đang diễn ra quyết liệt. Từ quê hương, ông cùng nhiều thanh niên khác bước vào quân ngũ, mang theo trách nhiệm của một người lính và nỗi nhớ gia đình phía sau.
Sau thời gian huấn luyện, ông được phân công tham gia chiến đấu tại chiến trường miền Nam.
Những năm tháng ở chiến trường là một phần đặc biệt trong cuộc đời ông. Xa quê, xa gia đình, ông cùng đồng đội thực hiện nhiệm vụ trong điều kiện chiến tranh khắc nghiệt. Mỗi ngày ở chiến trường đều gắn với nhiệm vụ, với đồng đội và với những thử thách mà người lính phải đối mặt.
Chiến tranh để lại thương tích trên cơ thể ông. Ông Hoàng Ngọc Giang là thương binh hạng B. Đó là dấu tích của những năm tháng ông từng trực tiếp thực hiện nhiệm vụ nơi chiến trường.
Năm 1975, chiến tranh kết thúc, ông xuất ngũ trở về quê hương Khuôn Lùng.
Nhưng câu chuyện của ông không dừng lại ở ngày trở về.
Từ người lính trở thành người thầy
Sau khi rời quân ngũ, ông Giang tiếp tục công việc giáo viên.
Nếu những năm tháng trong quân đội là quãng đời ông thực hiện nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc thì khi trở về, bục giảng lại trở thành nơi ông tiếp tục cống hiến. Từ chiến trường miền Nam, ông trở về với lớp học, với học trò và với công việc giáo dục thế hệ trẻ.
Đó là một sự chuyển tiếp rất tự nhiên nhưng cũng đầy ý nghĩa trong cuộc đời một người từng trải qua chiến tranh.
Những năm tháng trong quân ngũ chắc hẳn đã đem đến cho ông nhiều trải nghiệm, sự rèn luyện và bản lĩnh. Những điều ấy tiếp tục đồng hành cùng ông trong những năm đứng lớp.
Ông gắn bó với nghề giáo viên cho đến khi nghỉ hưu.
Nhìn lại cuộc đời ông Hoàng Ngọc Giang, có thể thấy một hành trình khá đặc biệt: từ người lính trên chiến trường miền Nam đến người thầy đứng trên bục giảng.
Ông lên đường nhập ngũ năm 1968, trải qua những năm tháng chiến đấu, trở về năm 1975 với thương tật của một người lính, rồi tiếp tục dành những năm tháng sau chiến tranh cho sự nghiệp giáo dục.
Một phần tuổi trẻ của ông thuộc về chiến trường. Một phần cuộc đời sau đó thuộc về lớp học. Hai công việc tưởng như rất khác nhau nhưng đều gắn với một điểm chung: trách nhiệm với đất nước và với quê hương.
Câu chuyện của thương binh hạng B, nhà giáo Hoàng Ngọc Giang là một trong những câu chuyện đáng được lưu giữ khi nhắc về thế hệ những người con Khuôn Lùng đã đi qua chiến tranh. Bởi lịch sử không chỉ được tạo nên bởi những trận đánh lớn, mà còn được viết tiếp bằng cuộc đời của những người lính khi họ trở về và tiếp tục góp sức xây dựng quê hương.



