Bài viết

“TỪ CHIẾN TRƯỜNG XƯA VIẾT TIẾP CÂU CHUYỆN HOÀ BÌNH”

Đồng Nai25/06/2026Vũ Thị Như Quỳnh (khu phố tân phú 4)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những ngày tháng yên bình hôm nay, khi nhịp sống êm ả trôi qua trên những con đường rợp bóng cây, ít ai biết rằng ngay giữa vùng quê bình dị này lại có một nhân chứng sống của những năm tháng “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước” – cựu chiến binh Nguyễn Văn Hùng, sinh năm 1932. Ông là một trong những người lính đã đi qua lửa đạn chiến tranh, mang trong mình không chỉ ký ức của một thời bi tráng mà còn cả niềm tự hào thiêng liêng về Tổ quốc.

Năm xưa, khi Tổ quốc lên tiếng gọi, chàng trai Nguyễn Văn Hùng mới ngoài đôi mươi tuổi đã khoác ba lô lên đường, bỏ lại phía sau mái nhà tranh và gia đình trông ngóng. Ông gia nhập lực lượng chiến đấu trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, bước vào trận tuyến khốc liệt nơi mà cái chết nhiều lúc chỉ cách nhau một lằn ranh mỏng.

Những năm tháng chiến trường đối với ông là những ký ức không thể nào quên: tiếng bom rền vang xé toang bầu trời, những trận mưa đạn phủ kín cánh rừng, những bữa ăn chỉ vội nuốt, và cả sự hy sinh lặng lẽ của đồng đội – những người có khi vừa mới hát câu “Năm anh em trên một chiếc xe tăng” hôm trước, hôm sau đã nằm lại giữa ngút ngàn Trường Sơn.

Trong một trận càn ác liệt, khi đơn vị ông đang thực hiện nhiệm vụ giữ chốt, một quả bom bất ngờ nổ sát bên. Ông may mắn thoát chết, nhưng một bên tai vĩnh viễn không còn nghe được nữa. Vết thương ấy theo ông suốt đời – như một dấu ấn không thể xoá của thời hoa lửa. Nhưng chưa một lần ông gọi đó là mất mát. Mà ông khẳng định: “Đó là tinh thần của quân dân ta, là sống mái với quân thù.”

Sau ngày đất nước thống nhất, ông trở về quê hương, mang theo những ký ức vừa chói sáng vừa đau đáu của cả một thế hệ. Với những cống hiến trong chiến đấu, ông được Nhà nước trao tặng Huân chương Kháng chiến hạng Ba – phần thưởng ghi nhận sự dũng cảm, kiên trung và tinh thần không lùi bước trước bom đạn kẻ thù.

Nhưng có lẽ, phần thưởng lớn nhất với ông chính là được nhìn thấy đất nước độc lập, non sông liền một dải. Ông được ung dung lật vài trang sách mỗi chiều. Và cả thế hệ trẻ hôm nay được học hành, được sống trong hòa bình – điều mà những người lính như ông từng đánh đổi cả tuổi trẻ để giành lại.

Trong thời đại mới, không còn tiếng súng bom, nhưng trách nhiệm gìn giữ hòa bình, xây dựng đất nước vẫn cần ý chí, nghị lực và lòng yêu nước như những người lính năm xưa.

Cựu chiến binh Nguyễn Văn Hùng và tất cả những người đã đứng lên vì non sông, đều đã tô điểm cho một thời “hoa lửa” mà mỗi con người, mỗi câu chuyện đều là bản anh hùng ca. Và cũng là lời nhắc nhở để thế hệ hôm nay – những người đang sống trong hòa bình – biết trân trọng, biết cố gắng hơn từng ngày để luôn tự hào cách vẻ vang nhất truyền thống của cha ông. Viết tiếp câu chuyện hoà bình của dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn