Từ chối Phủ Toàn quyền, chọn ngôi nhà sàn
Quyết định từ bỏ cuộc sống xa hoa trong Phủ Toàn quyền Đông Dương để ra ở trong một ngôi nhà sàn gỗ đơn sơ của Bác Hồ sau ngày giải phóng thủ đô năm 1954.
Tháng 10 năm 1954, cuộc kháng chiến chống Pháp kết thúc thắng lợi, các cơ quan Trung ương Đảng và Chính phủ trở về tiếp quản thủ đô Hà Nội. Theo nghi thức ngoại giao và bố trí của Bộ Chính trị, Chủ tịch Hồ Chí Minh sẽ chuyển vào sống và làm việc tại Phủ Toàn quyền Đông Dương cũ – một tòa dinh thự nguy nga, tráng lệ được xây dựng theo kiến trúc cổ điển Pháp với hàng trăm phòng ốc xa hoa, lộng lẫy.
Tuy nhiên, ngay khi đến khảo sát, Bác Hồ đã lắc đầu từ chối. Người bảo: "Tòa nhà này to lớn quá, xa hoa quá, không phù hợp với cuộc sống của tôi và tình hình đất nước vừa mới đi qua chiến tranh, nhân dân còn nghèo khổ". Bác chỉ chọn một ngôi nhà nhỏ một tầng, vốn là nơi ở của người thợ điện trong khu khuôn viên Phủ Chủ tịch để ở tạm.
Đến năm 1958, Đảng và Nhà nước tha thiết muốn xây dựng cho Bác một ngôi nhà riêng đàng hoàng hơn, Bác đã đồng ý với điều kiện thiết kế ngôi nhà theo kiểu nhà sàn gỗ của đồng bào dân tộc thiểu số vùng Việt Bắc – nơi đã che chở cho Người trong những năm tháng gian khổ. Ngôi nhà sàn gồm hai phòng nhỏ, đồ đạc tối giản với một chiếc giường gỗ, một chiếc bàn làm việc và một chiếc radio nhỏ. Bác đã sống và làm việc tại ngôi nhà sàn này cho đến những ngày cuối đời. Quyết định từ chối sự xa hoa để sống một đời thanh bạch của Bác đã trở thành một bài học lớn về đức tính khiêm tốn, giản dị của một vị nguyên thủ quốc gia.



