Từ đất Tổ linh thiêng đến chiến trường Quảng Trị
Rời lũy tre làng đất Tổ khi tuổi đời còn rất trẻ, người lính ấy đã mang theo hào khí của vùng đất cội nguồn để đi qua những năm tháng rực lửa, giữ trọn lời thề với non sông.
Sinh ra và lớn lên dưới chân núi Nghĩa Lĩnh, vùng đất linh thiêng của dân tộc, chàng thanh niên Nguyễn Văn Đức nhập ngũ năm 1970 khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đang ở giai đoạn cam go nhất. Với tinh thần "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh", ông cùng bao người con Phú Thọ khác lên đường, mang theo nắm đất quê hương làm hành trang ra trận.
Đơn vị của ông được biên chế vào Trung đoàn 95, Sư đoàn 325, trực tiếp tham gia chiến dịch bảo vệ Thành cổ Quảng Trị mùa hè đỏ lửa năm 1972. "Đó là 81 ngày đêm mà mỗi tấc đất đều thấm đẫm máu và hoa. Bom đạn địch cày xới nát cả vùng đất ấy, nhưng ý chí của người lính thì không gì lay chuyển được," ông Đức nhớ lại với ánh mắt xa xăm.
Trong những trận đánh giáp lá cà tại khu vực cảng Cửa Việt, ông đã chứng kiến biết bao đồng đội ngã xuống. Có những người bạn cùng quê, vừa mới hôm trước còn chia nhau điếu thuốc, bát cơm nắm, hôm sau đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường xa xôi.
Ông kể: "Có lần, trận địa bị bao vây, tiếp tế bị cắt đứt, chúng tôi phải uống nước vũng, ăn gạo sấy để cầm cự. Nhưng cứ nghĩ đến quê hương, nghĩ đến trách nhiệm của người con đất Tổ, anh em lại bảo nhau phải giữ vững trận địa bằng mọi giá." Chính sức mạnh tâm linh từ cội nguồn dân tộc và tình đồng chí gắn kết đã giúp ông vượt qua những giây phút sinh tử nhất.
Sau ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, ông Đức trở về quê hương Phú Thọ với những vết thương trên mình nhưng tâm hồn vẫn rạng rỡ niềm vui chiến thắng. Không dừng lại ở đó, ông tích cực tham gia các hoạt động xã hội tại địa phương, là tấm gương sáng cho thế hệ trẻ về tinh thần tự học và rèn luyện.
Ông thường xuyên tham gia các buổi nói chuyện truyền thống tại các trường học, kể cho các em học sinh nghe về những năm tháng hào hùng. Với ông, việc giữ gìn và truyền lại ký ức lịch sử cũng chính là cách để tri ân những đồng đội đã ngã xuống. "Tôi sống đến hôm nay là nhờ máu xương của anh em. Phải sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh đó," ông chia sẻ chân tình.
Cuộc đời của người chiến sĩ Nguyễn Văn Đức là một bản hùng ca giản dị, là minh chứng cho sức sống mãnh liệt của con người đất Tổ. Ông chính là nhịp cầu nối giữa quá khứ hào hùng và tương lai tươi sáng của vùng đất cội nguồn.


