TỪ ĐÈO BÔNG LAU NHÌN LẠI MỘT THỜI MÁU LỬA.
Con đèo trước giờ nổ súng
Đèo Bông Lau nằm uốn lượn giữa núi rừng biên viễn Lạng Sơn, một dải đất hẹp nhưng hiểm trở, nơi mây núi quấn quýt quanh những vách đá dựng đứng. Buổi sáng hôm ấy, rừng im lặng lạ thường. Sương còn đọng trên lá, gió thổi khe khẽ như nín thở chờ đợi. Dưới những tán cây rậm rạp, các chiến sĩ ta nằm ém quân từ đêm, người tựa súng, người ghì chặt quả lựu đạn trong tay. Ai cũng hiểu: con đèo này, hôm nay, sẽ thành chiến trường.
Ý chí giữ đất
Tin địch sẽ đưa đoàn xe cơ giới từ Lạng Sơn lên Việt Bắc đã được trinh sát báo về. Với vũ khí còn thô sơ, lực lượng ta quyết chọn Đèo Bông Lau làm nơi đánh chặn. Không có công sự kiên cố, chỉ có rừng núi làm đồng minh và lòng người làm thành lũy. Trước giờ nổ súng, người chỉ huy đi dọc đội hình, giọng trầm nhưng chắc: “Một tấc đường cũng không để lọt.” Những ánh mắt nhìn nhau, không lời hứa, nhưng niềm tin thì rắn như đá núi.
Lửa đạn giữa rừng sâu
Khi đoàn xe địch xuất hiện, tiếng động cơ xé toang không gian tĩnh mịch. Đúng thời khắc đã định, loạt súng đầu tiên vang lên. Đèo Bông Lau bừng tỉnh trong khói lửa. Đạn nổ, đá văng, tiếng hò xung phong hòa vào tiếng súng dồn dập. Từ trên cao, chiến sĩ ta đánh xuống; từ sườn núi, lựu đạn liên tiếp được ném vào đội hình địch. Địch hoảng loạn, xe trước ùn lại, xe sau mắc kẹt, con đèo hẹp trở thành cái bẫy chết người. Giữa khói súng mù mịt, có những người ngã xuống, nhưng hàng ngũ không hề chùn bước.
Sau tiếng súng
Khi tiếng súng thưa dần, rừng núi lại trở về với sự tĩnh lặng vốn có, chỉ còn mùi khói thuốc súng lẫn trong sương chiều. Đoàn xe địch bị tiêu diệt, con đường chiến lược bị chặn đứng. Trên sườn đèo, đồng đội tìm nhau giữa những thân cây cháy sém. Có người ngồi lặng bên ba lô còn dang dở của bạn, có người siết chặt tay súng, mắt đỏ hoe nhưng ánh nhìn vẫn vững vàng.
Hoa lửa còn mãi
Trận đánh ở Đèo Bông Lau không chỉ là một chiến thắng quân sự, mà còn là biểu tượng của ý chí quật cường trong những năm tháng hoa lửa. Con đèo ấy đã chứng kiến máu và mồ hôi của những người lính áo nâu, để từ đó, từng tấc đường biên cương được giữ vững. Thời gian trôi qua, rừng núi xanh trở lại, nhưng ký ức về Đèo Bông Lau vẫn cháy âm ỉ như than hồng – nhắc nhớ rằng độc lập hôm nay được đánh đổi bằng biết bao hy sinh thầm lặng.



