Từ đỉnh cao đến vũng lầy
"Chiến tranh đặc biệt": Từ đỉnh cao đến vũng lầy
"Chiến tranh đặc biệt": Từ đỉnh cao đến vũng lầy
Ngày 7/7/1965, với cuộc đổ bộ 8.000 lính thủy đánh bộ vào Đà Nẵng, "Chiến tranh đặc biệt" do Mỹ phát động ở miền Nam Việt Nam chính thức được đẩy lên mức cao nhất. Từ cố vấn thành lính chiến, từ viện trợ thành chiếm đóng, Đế quốc Mỹ công khai ý đồ tham chiến trực tiếp, nâng tổng số quân Mỹ tại miền Nam lên đến 75.000 tên, chưa kể lực lượng của Hạm đội 7 đang đóng ngoài khơi. Cùng lúc đó, các vùng Pleiku, Bình Định, Tây Ninh và Biên Hòa…liên tiếp chìm trong khói bom B52, B57. Chiến tranh xâm lược được mở rộng toàn diện trên cả hai miền, hung hăng và ồ ạt hơn bao giờ hết.
Nhưng cũng chính lúc ấy, sự sa lầy đã bắt đầu. Trận Bình Giã cuối năm 1964 là một ví dụ điển hình cho thấy cách mà quân giải phóng và du kích miền Nam làm chủ cuộc chiến. Chính quyền Johnson càng leo thang thì thế trận càng bị siết chặt. Đỉnh điểm, ngày 28/7, Tổng thống Johnson buộc phải tuyên bố chiến lược mới. Nhưng dù có thêm 50.000 quân và nâng tổng lực lượng viễn chinh lên 125.000 tên thì cũng không thể xoay chuyển được cục diện. Và lịch sử đã cho chúng ta thấy, càng hung hăng, Mỹ càng lún sâu vào vũng lầy không lối thoát. Từ mùa hè rực lửa năm 1965, hồi kết cho chiến lược “Chiến tranh đặc biệt” đã bắt đầu đếm ngược.



