TỪ ĐOÀN TRƯỜNG ĐẾN ĐẢNG ỦY: HÀNH TRÌNH CỐNG HIẾN VÀ TRƯỞNG THÀNH

Thầy Bùi Ngọc Hùng: Tôi vẫn nhớ như in những ngày đầu bước vào công tác Đoàn, khi ấy đơn giản chỉ là mong muốn góp chút nhiệt huyết của mình vào phong trào thanh niên Nhà Trường. Nhưng càng dấn thân, tôi càng nhận ra rằng Đoàn không chỉ là một sân chơi tuổi trẻ mà còn là một trường học lớn, nơi tôi học được ý nghĩa sâu sắc của trách nhiệm, bản lĩnh và tinh thần lãnh đạo.
Những năm tháng làm Bí thư Đoàn đã mang đến cho tôi những trải nghiệm vô giá. Tôi không chỉ học cách làm việc với tập thể, cách tổ chức và quản lý, mà quan trọng hơn cả, tôi hiểu rằng một người thủ lĩnh thanh niên không thể chỉ đứng từ xa quan sát hay chỉ đạo. Phải dấn thân, phải sát cánh, phải cùng đoàn viên thanh niên lao động, trăn trở và cống hiến. Đó không chỉ là trách nhiệm mà còn là niềm tự hào. Và hơn thế, chính môi trường Đoàn đã giúp tôi rèn luyện tư tưởng, hun đúc một lý tưởng vững vàng về trách nhiệm với cộng đồng, với đất nước. Đoàn giúp tôi hiểu rõ rằng tuổi trẻ không chỉ là khoảng thời gian để học hỏi và trải nghiệm, mà còn là giai đoạn quan trọng để hình thành nhân sinh quan, trau dồi bản lĩnh chính trị và nhận thức đúng đắn về vai trò của mỗi cá nhân trong sự phát triển chung. Những buổi sinh hoạt chính trị, những lần thảo luận về lý tưởng, hay những chuyến đi tình nguyện-tất cả đã giúp tôi thêm thấm nhuần tinh thần cống hiến và phụng sự.
Sau này, khi đảm nhận trọng trách trong tổ chức Đảng, tôi càng thấm thía giá trị của những năm tháng gắn bó với Đoàn. Chính môi trường ấy đã rèn cho tôi sự nhạy bén, bản lĩnh đối diện với thử thách, và hơn hết, là một niềm tin vững chắc vào thế hệ trẻ-những người sẽ tiếp nối con đường dựng xây và phát triển đất nước. Tôi luôn tin rằng, nếu mỗi thanh niên đều được hun đúc trong một môi trường lành mạnh, giàu tính nhân văn và trách nhiệm như Đoàn, thì đất nước sẽ luôn có một thế hệ kế cận vững vàng, sẵn sàng đảm đương những trọng trách lớn lao.
Đoàn Trường: Thầy từng là Bí thư Đoàn Khoa, Phó Bí Thư Đoàn Trường và Bí thư Đoàn Trường hai nhiệm kỳ 2000-2005, và hiện nay là Bí thư Đảng ủy. Hành trình đó đối với thầy có ý nghĩa như thế nào?
Đoàn Trường: Thưa thầy, khi còn là giảng viên trẻ Khoa Cơ khí Công nghệ, thầy vừa hoạt động Đoàn sôi nổi, vừa có nhiều công trình nghiên cứu được vinh danh. Thầy đã cân bằng hai vai trò này như thế nào, và thầy có lời khuyên gì cho sinh viên đang băn khoăn giữa công tác Đoàn và học tập?
Thầy Bùi Ngọc Hùng: Đây là điều mà nhiều sinh viên từng hỏi tôi-liệu tham gia công tác Đoàn có làm ảnh hưởng đến việc học tập và nghiên cứu không? Nhưng với tôi, Đoàn chưa bao giờ là trở ngại, mà ngược lại, đó là một hành trình song hành, giúp tôi trưởng thành cả về tư duy, kỹ năng lẫn chuyên môn.
Khi còn là giảng viên trẻ, tôi vừa giảng dạy, nghiên cứu, vừa đồng hành cùng sinh viên trong các hoạt động Đoàn. Có những ngày tất bật với bài giảng, thí nghiệm, rồi buổi tối lại cùng Ban chấp hành lên kế hoạch cho các chương trình hoạt động, hay những chuyến đi tình nguyện đến vùng sâu vùng xa. Nhịp sống ấy không hề dễ dàng, nhưng chính những trải nghiệm đó giúp tôi học được cách quản lý thời gian, rèn luyện bản lĩnh, và đặc biệt là có cái nhìn sâu sắc hơn về những vấn đề thực tiễn. Tôi nhận ra rằng, chính công tác Đoàn đã giúp tôi kết nối nghiên cứu với cuộc sống, để những công trình khoa học không chỉ nằm trên giấy mà còn mang lại giá trị cho cộng đồng.
Vì thế, nếu có một điều tôi muốn nhắn nhủ với các bạn trẻ, thì đó là: Đừng nghĩ rằng Đoàn và chuyên môn là hai con đường đối lập. Nếu biết sắp xếp, các bạn sẽ thấy chúng bổ trợ cho nhau, giúp bạn không chỉ giỏi chuyên môn mà còn rèn luyện tư duy lãnh đạo, kỹ năng tổ chức và tinh thần cống hiến. Tuổi trẻ không chỉ để học kiến thức, mà còn là để trải nghiệm, để trưởng thành trong cách nghĩ và cách sống. Và chính những điều đó sẽ là hành trang vững chắc nhất cho các bạn trên hành trình phía trước.
Đoàn Trường: Trong suốt thời gian gắn bó với Đoàn, Thầy có kỷ niệm nào đáng nhớ nhất, và Thầy muốn nhắn nhủ điều gì đến thế hệ cán bộ Đoàn và sinh viên hôm nay?
Thầy Bùi Ngọc Hùng: Nhắc đến kỷ niệm, tôi nhớ nhất chuyến Mùa Hè Xanh ở Gia Lai. Đường lên đó gian nan lắm, đất đỏ lầy lội, có đoạn cả đội phải xuống đẩy xe trong cơn mưa rừng. Nhưng khi đến nơi, thấy nụ cười của các em nhỏ, sự chân thành của bà con đồng bào Ba Na, tôi biết rằng mọi vất vả đều xứng đáng. Chúng tôi dựng nhà, mở lớp học, sửa đường, những việc nhỏ bé nhưng lại có ý nghĩa lớn. Đêm xuống, cả đội ngồi bên ánh lửa, cùng hát ca, chia sẻ những ước mơ. Nhưng khoảnh khắc xúc động nhất là lúc chia tay. Những đứa trẻ níu chặt áo, cụ già nắm tay tôi, nghẹn ngào hỏi: “Các cháu đi rồi có quay lại không?” Câu hỏi ấy khiến tôi lặng người, bởi không phải ai cũng có dịp trở lại, nhưng dấu chân của Đoàn thì vẫn ở đó, trên những con đường, những mái nhà, trong từng con chữ trẻ thơ.
Nhìn lại chặng đường ấy, tôi mong rằng các em sẽ tiếp tục giữ lửa nhiệt huyết, không ngừng học hỏi, trau dồi bản thân để trở thành những người vừa có tâm, vừa có tài. Công tác Đoàn giúp các em trưởng thành, nhưng chính chuyên môn vững vàng mới giúp các em đi xa. Tôi hy vọng Đoàn Trường sẽ tiếp tục là nơi rèn luyện những cán bộ trẻ có bản lĩnh, sẵn sàng đóng góp cho Nhà trường, cho đất nước. Và quan trọng hơn hết, dù đi đâu, làm gì, hãy luôn giữ trong tim tinh thần tuổi trẻ-dám nghĩ, dám làm, dám cống hiến.


