TỪ ĐỒI C1 ĐẾN CÁNH ĐỒNG MƯỜNG THANH

Có một điều rất đặc biệt trong cuộc đời Nguyễn Văn Kỷ:
ông đã chứng kiến Điện Biên thay đổi bằng chính đôi mắt của mình.
Năm 1954, nơi ông chiến đấu là một chiến trường.
Ngày nay, phần lớn vùng đất ấy đã trở thành nơi con người sinh sống, sản xuất, học tập và phát triển kinh tế.
Khoảng cách giữa hai hình ảnh ấy là hơn bảy thập niên.
Nhưng đối với Nguyễn Văn Kỷ, chúng nối liền với nhau bằng một cuộc đời.
Ông sinh năm 1932 tại Tiên Dược, Sóc Sơn, Hà Nội. Đầu năm 1952, khi mới 20 tuổi, ông nhập ngũ và đi bộ nhiều ngày để gia nhập Đại đoàn 316.
Hai năm sau, ông có mặt tại Điện Biên Phủ.
Ông đã chiến đấu ở đồi C1.
Ông nhìn thấy đồng đội hy sinh.
Ông sống qua những ngày tháng mà cái chết có thể đến bất cứ lúc nào.
Nhưng sau chiến thắng, ông không lựa chọn rời khỏi nơi này.
Ông cùng những người lính khác ở lại xây dựng Tây Bắc.
Báo Thanh Niên từng thực hiện tuyến bài “Ở lại dựng Điện Biên”, kể về những cựu chiến binh sau Chiến dịch Điện Biên Phủ đã chọn ở lại, biến nơi từng là chiến trường thành quê hương thứ hai.
Đó là một chương lịch sử rất đáng kể.
Bởi chiến thắng không chỉ có nghĩa là đánh bại đối phương.
Một đất nước chỉ thực sự bước sang thời kỳ mới khi những người lính có thể trở thành người xây dựng.
Từ chiến hào đến ruộng đồng.
Từ khẩu súng đến chiếc cuốc.
Từ nhiệm vụ chiến đấu đến nhiệm vụ sản xuất.
Đó chính là quá trình chuyển mình của Điện Biên sau năm 1954.
Ngày nay, khi đứng trước cánh đồng Mường Thanh xanh mướt, rất khó hình dung nơi đây từng là một chiến trường dữ dội.
Nhưng những người như Nguyễn Văn Kỷ đã sống qua cả hai thời đại ấy.
Ông từng nhìn Điện Biên bằng đôi mắt của một người lính.
Sau đó, ông nhìn Điện Biên bằng đôi mắt của một người nông dân xây dựng quê hương.
Và có lẽ đó là cách đẹp nhất để hiểu hai chữ “Đổi mới”: không chỉ thay đổi đất nước, mà còn biến chính những vùng đất từng chịu nhiều đau thương thành nơi con người có thể sống một cuộc đời bình yên.



