Cựu chiến binh

TỪ DU KÍCH MẬT ĐẾN NGƯỜI CHỈ HUY BIỆT ĐỘNG HỒNG NGỰ

Đồng Tháp18/09/2026xã Tân Hồng (Xã Tân Hồng)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi nghĩ, nhắc đến lực lượng du kích Hồng Ngự những năm chống Mỹ thì không thể bỏ qua những người đã bước vào cuộc chiến khi tuổi đời còn rất trẻ.

Trương Ngọc Hân, tên gia đình là Trương Văn Hân, sinh năm 1950 tại xã Bình Thạnh, quận Hồng Ngự. Tháng 4 năm 1967, khi mới khoảng 17 tuổi, ông tham gia du kích mật ấp Bình Hưng, xã Bình Thạnh.

Du kích mật khác với những người lính ngoài trận địa. Ban ngày vẫn có thể là người dân bình thường, nhưng khi có nhiệm vụ thì phải nhanh chóng trở thành người chiến đấu.

Đó là những ngày chiến tranh diễn ra ngay trên quê hương.

Đến tháng 2 năm 1968, Trương Ngọc Hân thoát ly gia đình, gia nhập bộ đội địa phương quân huyện Hồng Ngự. Từ một chiến sĩ trẻ, ông được rèn luyện và cất nhắc làm tiểu đội phó.

Tháng 8 năm 1968, ông được kết nạp vào Đảng Nhân dân Cách mạng Việt Nam.

Đầu năm 1969, Hân được điều động về Đội Biệt động thị trấn Hồng Ngự. Từ tiểu đội phó, ông lần lượt đảm nhiệm tiểu đội trưởng rồi đội trưởng, kiêm chính trị viên đội biệt động.

Tôi vẫn hình dung những người biệt động ngày ấy phải hoạt động trong một điều kiện rất đặc biệt.

Địa bàn thị trấn là nơi địch kiểm soát chặt chẽ. Muốn tồn tại phải dựa vào dân, giữ bí mật và luôn sẵn sàng đối mặt với nguy hiểm.

Trương Ngọc Hân đã trưởng thành từ chính môi trường ấy.

Điều đáng quý là con đường của ông bắt đầu từ du kích mật ở Bình Thạnh, sau đó chuyển sang bộ đội địa phương huyện Hồng Ngự, rồi tiếp tục hoạt động trong lực lượng biệt động.

Đó cũng là hình ảnh của một thế hệ thanh niên Hồng Ngự thời chiến: lớn lên từ làng quê, tham gia du kích, rồi trưởng thành trong lực lượng vũ trang địa phương.

Sau ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, ông tiếp tục công tác tại địa phương. Từ tháng 8 năm 1975 đến tháng 8 năm 1976, ông lần lượt giữ nhiều nhiệm vụ tại thị trấn Hồng Ngự, trong đó có Bí thư Chi bộ Quân sự, Phó Chủ tịch UBND kiêm Trưởng ban Quân sự thị trấn.

Câu chuyện của Trương Ngọc Hân giúp chúng ta hiểu thêm một điều: lực lượng vũ trang địa phương không phải tự nhiên mà có.

Đó là những người con của chính quê hương.

Họ từ du kích mà trưởng thành, từ từng ấp, từng xã mà trở thành những người lính bảo vệ địa bàn.

Và Hồng Ngự đã có cả một thế hệ như thế.

Sau ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, ông tiếp tục công tác tại địa phương. Từ tháng 8 năm 1975 đến tháng 8 năm 1976, ông lần lượt giữ nhiều nhiệm vụ tại thị trấn Hồng Ngự, trong đó có Bí thư Chi bộ Quân sự, Phó Chủ tịch UBND kiêm Trưởng ban Quân sự thị trấn.

Câu chuyện của Trương Ngọc Hân giúp chúng ta hiểu thêm một điều: lực lượng vũ trang địa phương không phải tự nhiên mà có.

Đó là những người con của chính quê hương.

Họ từ du kích mà trưởng thành, từ từng ấp, từng xã mà trở thành những người lính bảo vệ địa bàn.

Và Hồng Ngự đã có cả một thế hệ như thế.

Có những người như Nguyễn Văn Nhan đã nằm xuống từ những năm đầu của cuộc kháng chiến.

Không có nhiều tư liệu ghi lại.

Nhưng quê hương vẫn còn nhớ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn