Bài viết

Tự Đức – Vị vua thứ tư của nhà Nguyễn

Tự Đức, tên thật là Nguyễn Phúc Hồng Nhậm, là vị vua thứ tư của triều Nguyễn và là vị vua trị vì lâu nhất của nhà Nguyễn. Triều đại của ông gắn với giai đoạn thực dân Pháp từng bước xâm lược Việt Nam.

Ninh Bình12/08/2026Đoàn xã Hàm Thuận (Hàm Thuận)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tự Đức – Vị vua trị vì lâu nhất nhà Nguyễn

Tự Đức sinh năm 1829, tên thật là Nguyễn Phúc Hồng Nhậm, là con của vua Thiệu Trị.

Năm 1848, ông lên ngôi, lấy niên hiệu Tự Đức, khi mới 19 tuổi.

Tự Đức là người có học vấn cao, đặc biệt yêu thích văn chương và lịch sử. Ông sáng tác nhiều thơ văn và cho biên soạn nhiều công trình về lịch sử, văn hóa.

Trong thời gian trị vì, triều Nguyễn phải đối mặt với sự xâm lược ngày càng mạnh của thực dân Pháp.

Năm 1858, liên quân Pháp – Tây Ban Nha nổ súng tấn công Đà Nẵng, mở đầu quá trình Pháp xâm lược Việt Nam. Sau đó, Pháp lần lượt chiếm Gia Định và các tỉnh miền Đông, miền Tây Nam Kỳ.

Triều đình Tự Đức ký nhiều hiệp ước với Pháp, trong đó có Hiệp ước Nhâm Tuất năm 1862 và Hiệp ước Giáp Tuất năm 1874, dẫn đến việc Việt Nam mất dần chủ quyền.

Năm 1883, Tự Đức qua đời. Ông trị vì 35 năm, từ 1848 đến 1883, lâu nhất trong số các vua nhà Nguyễn.

Tự Đức được lịch sử đánh giá là một vị vua có học vấn và tài văn chương, nhưng triều đại của ông cũng phải đối mặt với nhiều khó khăn nghiêm trọng. Chính sách bảo thủ, hạn chế cải cách và những thất bại trong việc đối phó với thực dân Pháp khiến đất nước ngày càng mất chủ quyền.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn