TỰ ĐỨC – VỊ VUA TRỊ VÌ LÂU NHẤT TRIỀU NGUYỄN
Tác giả: Lê Thị Duyên Lớp : k14C-GDTH Trường: Đại học Hải Dương

TỰ ĐỨC – VỊ VUA TRỊ VÌ LÂU NHẤT TRIỀU NGUYỄN
Tự Đức (1829–1883), tên thật là Nguyễn Phúc Hồng Nhậm, là vị hoàng đế thứ tư của triều Nguyễn. Ông lên ngôi năm 1847 và trị vì 36 năm, lâu nhất trong số các vua Nguyễn. Triều đại của ông gắn liền với một giai đoạn đầy biến động khi đất nước phải đối mặt với sự xâm lược của thực dân Pháp.
Tự Đức là người có học vấn cao, giỏi văn chương và rất coi trọng Nho học. Ông dành nhiều sự quan tâm cho việc giáo dục, thi cử và văn hóa. Ông cũng cho xây dựng nhiều công trình tại Huế, trong đó có Khiêm Lăng – nơi an nghỉ của ông.
Tuy nhiên, thời Tự Đức cũng là giai đoạn đất nước gặp nhiều khó khăn. Năm 1858, liên quân Pháp – Tây Ban Nha nổ súng tấn công Đà Nẵng, mở đầu quá trình xâm lược Việt Nam. Triều đình nhà Nguyễn chống trả nhưng gặp nhiều hạn chế về quân sự và đường lối đối ngoại. Sau nhiều năm chiến đấu, triều đình lần lượt ký các hiệp ước với Pháp, khiến chủ quyền đất nước bị thu hẹp và cuối cùng Việt Nam trở thành thuộc địa của Pháp.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Bên cạnh vấn đề đối ngoại, trong nước cũng xảy ra nhiều cuộc nổi dậy do đời sống nhân dân khó khăn và tình hình chính trị bất ổn. Tự Đức phải đối mặt với rất nhiều thách thức trong việc giữ vững đất nước.
Tự Đức qua đời năm 1883. Ông được đánh giá là một vị vua có học vấn, yêu văn chương nhưng phải trị vì trong một thời kỳ đặc biệt khó khăn của lịch sử dân tộc. Triều đại của ông để lại nhiều bài học về những thách thức của Việt Nam trước sức ép ngày càng lớn từ các nước phương Tây.



