TỪ ĐƯỜNG DÂY THÔNG TIN ĐẾN TRÁI TIM NGƯỜI THẦY THUỐC
Có những người lính đi qua chiến tranh không chỉ bằng một vai trò, mà bằng cả một hành trình trưởng thành dài rộng theo năm tháng. Bác Đặng Chí Triều bắt đầu là người lính thông tin giữa chiến dịch Hồ Chí Minh, rồi sau này trở thành Bệnh xá trưởng của Sư đoàn 312, mang trên vai trách nhiệm của một người thầy thuốc quân đội – được phong tặng danh hiệu Thầy thuốc ưu tú. Đó là một cuộc đời gắn trọn với quân ngũ, từ tuổi trẻ đến khi mái tóc đã bạc màu.
Bác nhập ngũ vào những ngày cuối của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Trong đội hình Trung đoàn 4 – Trung đoàn Phong Quảng – bác làm nhiệm vụ thông tin liên lạc. Ở chiến trường Thừa Thiên Huế, giữa những ngày sục sôi của chiến dịch Hồ Chí Minh, đường dây thông tin chính là mạch máu của đơn vị.
Người lính thông tin phải bảo đảm mệnh lệnh được truyền đi chính xác, kịp thời. Có khi là kéo dây giữa làn đạn, có khi là sửa chữa máy móc trong điều kiện thiếu thốn. Bác hiểu rằng, nếu thông tin gián đoạn, cả một phương án tác chiến có thể bị ảnh hưởng. Vì thế, dù gian nguy, bác và đồng đội vẫn giữ cho mạch liên lạc luôn thông suốt.
Sau ngày đất nước thống nhất, bác tiếp tục phục vụ trong quân đội. Khi chiến tranh biên giới phía Bắc nổ ra, bác có mặt tại Vị Xuyên – Hà Tuyên, một trong những mặt trận khốc liệt nhất những năm ấy. Núi đá tai mèo sắc lạnh, pháo kích dồn dập, từng tấc đất đều thấm mồ hôi và máu của người lính.
Nhưng hành trình của bác không dừng lại ở vai trò người lính thông tin. Theo năm tháng, bác chuyển sang công tác trong ngành quân y, rồi trở thành Bệnh xá trưởng của Sư đoàn 312, Quân đoàn 1. Từ việc giữ đường dây liên lạc, bác chuyển sang giữ gìn sức khỏe và sự sống cho bộ đội.
Ở cương vị ấy, bác không chỉ là người quản lý một bệnh xá, mà còn là chỗ dựa tinh thần cho biết bao chiến sĩ. Những ca cấp cứu giữa thao trường, những lần khám chữa bệnh cho bộ đội hành quân dài ngày… bác đều tận tâm, trách nhiệm.
Danh hiệu Thầy thuốc ưu tú mà bác được trao tặng không chỉ là sự ghi nhận chuyên môn, mà còn là sự trân trọng dành cho cả một đời cống hiến. Từ người lính trẻ năm nào đến người đại tá quân y, bác đã dành trọn bốn mươi năm cho màu áo lính.
Khi rời quân ngũ vào năm 2014, bác khép lại một hành trình dài hiếm có. Nhưng trong ánh mắt bác, vẫn còn đó sự điềm tĩnh và nhân hậu của một người đã đi qua lửa đạn và giữ lại cho mình trái tim của người thầy thuốc.


