TỰ GIÁC NGAY CẢ KHI KHÔNG AI NHẮC
Trong đời quân ngũ, có những bài học không được rèn trong một ngày, mà thấm dần qua từng nhiệm vụ, từng ca trực, từng buổi huấn luyện và từng lần sinh hoạt đơn vị. Với ông Võ Như Minh, sinh ngày 12 tháng 11 năm 1966, từng mang cấp bậc Thượng sĩ, những năm tháng trong quân đội là quãng thời gian giúp ông hiểu sâu sắc giá trị của sự tự giác: làm đúng ngay cả khi không ai nhắc, giữ nghiêm ngay cả khi công việc đã quen.
Thời còn trong đơn vị, người lính phải sống theo nền nếp rất chặt chẽ. Đúng giờ tập trung, đúng vị trí trong đội hình, chuẩn bị đủ quân tư trang, chấp hành nghiêm điều lệnh, hoàn thành phần việc được giao. Ban đầu, có thể người lính cần được nhắc nhở thường xuyên. Nhưng sau một thời gian rèn luyện, điều quan trọng hơn là tự mình biết phải làm gì, làm lúc nào và làm như thế nào cho đúng. Kỷ luật cao nhất không chỉ là nghe lệnh, mà là biến kỷ luật thành thói quen sống.
Với cấp bậc Thượng sĩ, ông Minh hiểu rằng người lính đi trước phải làm gương bằng sự tự giác. Khi nhiệm vụ đã quen, càng không được chủ quan; khi việc nhỏ lặp lại nhiều lần, càng không được làm qua loa. Một ca trực yên ắng vẫn cần sự tỉnh táo; một buổi huấn luyện quen thuộc vẫn cần sự tập trung; một lần bàn giao bình thường vẫn phải rõ ràng, đầy đủ. Chính sự nghiêm túc trong những việc tưởng như rất bình thường ấy làm nên bản lĩnh người lính.
Trong ký ức quân ngũ, điều đáng quý không chỉ là những nhiệm vụ đã hoàn thành, mà còn là tình đồng đội được xây dựng từ sự tin cậy. Khi mỗi người tự giác làm tốt phần việc của mình, đồng đội sẽ yên tâm hơn, tập thể sẽ vững vàng hơn. Người này nhắc người kia kiểm tra lại vật dụng, người có kinh nghiệm hướng dẫn người mới, khi ai đó mệt thì anh em động viên để cùng giữ đúng nền nếp. Những điều giản dị ấy tạo nên sự gắn bó rất riêng của đời lính.
Sau này, khi tham gia Hội Cựu chiến binh từ ngày 08/10/2020 tại TDP Lộc Thịnh, những bài học từ quân ngũ vẫn là hành trang quý đối với ông. Nhưng phần sâu đậm nhất trong câu chuyện về ông Võ Như Minh vẫn là hình ảnh người Thượng sĩ năm xưa: tự giác trong từng việc nhỏ, nghiêm túc trong nhiệm vụ, nghĩa tình với đồng đội và luôn giữ trách nhiệm với tập thể.
Câu chuyện của ông nhắc chúng ta rằng “thời hoa lửa” không chỉ có những khoảnh khắc sôi nổi, mà còn có rất nhiều ngày tháng người lính âm thầm rèn mình trong kỷ luật. Chính sự tự giác, bền bỉ và đáng tin cậy ấy đã góp phần làm nên phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ: giản dị, trách nhiệm, nghĩa tình và luôn hướng về nhiệm vụ chung.
Thông điệp gửi thế hệ trẻ:
Từ câu chuyện của ông Võ Như Minh, thanh thiếu nhi hôm nay có thể học được rằng sự trưởng thành bắt đầu từ tính tự giác. Hãy làm tốt việc của mình ngay cả khi không ai nhắc, không chủ quan với việc quen thuộc, sống có kỷ luật và luôn đáng tin cậy trong tập thể.



