Khác

Tự giải thoát

Nhiều năm sau khi rời quân ngũ, mỗi lần nhắc đến những ngày tháng bảo vệ biên giới, ông Đinh Văn Điền, sinh năm 1960, chỉ lặng người một lúc rồi nói:

Phú Thọ31/07/2026Đoàn xã Khả Cửu (Đoàn xã Khả Cửu)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tự giải thoát

(Nhân vật: Ông Đinh Văn Điền, sinh năm 1960 – tác phẩm sáng tác)

Nhiều năm sau khi rời quân ngũ, mỗi lần nhắc đến những ngày tháng bảo vệ biên giới, ông Đinh Văn Điền, sinh năm 1960, chỉ lặng người một lúc rồi nói:

"Có những đêm tôi tưởng mình sẽ không bao giờ được trở về quê hương nữa."

Đó là những năm tháng biên giới còn nhiều căng thẳng. Trong một lần làm nhiệm vụ, tổ công tác của ông gặp tình huống bất ngờ. Giữa địa hình núi đá hiểm trở và màn sương dày đặc, ông bị tách khỏi đồng đội và rơi vào tay lực lượng đối phương.

Ông bị áp giải đến một nơi giam giữ tạm thời giữa rừng núi.

Nhìn cách canh giữ và hoàn cảnh lúc đó, ông hiểu rằng nếu cứ tiếp tục ở lại, cơ hội sống sót sẽ ngày càng mong manh. Trong đầu ông chỉ còn một suy nghĩ:

"Mình phải tìm cách thoát ra. Nếu không thoát được, có lẽ sẽ không còn cơ hội trở về với gia đình và đồng đội."

Nhưng ông không hành động vội vàng.

Ông bình tĩnh quan sát từng lối đi, từng ca đổi gác, hướng gió, dòng nước và địa hình xung quanh. Ông chờ đúng thời cơ, bởi ông hiểu rằng chỉ một sai lầm nhỏ cũng có thể phải trả giá bằng cả mạng sống.

Đêm ấy, mưa rừng trút xuống như xóa mờ mọi dấu vết. Tiếng sấm át đi những âm thanh trong rừng.

Nhận thấy sơ hở, ông lặng lẽ rời khỏi nơi giam giữ.

Không có la bàn, không có lương thực, chỉ với kinh nghiệm sinh tồn và trí nhớ về địa hình, ông men theo các khe núi, lội qua những con suối lạnh buốt, nhiều lần phải bò sát mặt đất để tránh bị phát hiện.

Có lúc kiệt sức vì đói và rét, ông tự nhủ:

"Mình không được gục ngã. Quê hương còn chờ, mẹ còn chờ, đồng đội còn chờ."

Sau nhiều giờ băng rừng trong đêm tối, ông tìm được dấu hiệu của lực lượng ta. Khi gặp lại đồng đội, ông gần như không còn đủ sức đứng vững.

Người chỉ huy ôm chầm lấy ông và xúc động nói:

"Đồng chí đã trở về!"

Ông chỉ khẽ gật đầu. Đối với ông, đó là khoảnh khắc quý giá nhất của cuộc đời.

Nhiều năm sau, trở về quê hương, ông Đinh Văn Điền vẫn sống giản dị như bao người dân khác. Mỗi khi kể lại câu chuyện ấy, ông không nói nhiều về nỗi hiểm nguy mình từng trải qua, mà chỉ nhắn nhủ thế hệ trẻ:

"Trong cuộc sống sẽ có lúc đứng trước những thử thách tưởng như không thể vượt qua. Điều quan trọng nhất là giữ vững ý chí, bình tĩnh suy nghĩ và không bao giờ từ bỏ hy vọng."

Đối với ông, được trở về trong vòng tay gia đình, được sống và góp sức xây dựng quê hương sau những năm tháng gian khó là phần thưởng lớn nhất của cuộc đời.

Thông điệp: Ý chí kiên cường và khát vọng được trở về với Tổ quốc, với gia đình là sức mạnh giúp con người vượt qua những hoàn cảnh khắc nghiệt nhất. Hòa bình hôm nay càng đáng quý khi được đánh đổi bằng lòng dũng cảm và sự bền bỉ của biết bao người lính.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn