Từ gian khó đến người anh hùng giữ nước
Từ một cậu bé mồ côi phải đi ở đợ và chịu nhiều áp bức, Nguyễn Văn Được đã tham gia cách mạng, chiến đấu ở Quân khu 5, nhiều lần sang Lào lập chiến công và được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Sau chiến tranh, ông tiếp tục tham gia bảo vệ biên giới phía Bắc tại mặt trận Vị Xuyên, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ và trở thành Thượng tướng Quân đội nhân dân Việt Nam.
Từ tuổi thơ cơ cực đến người anh hùng nơi trận tuyến
Thượng tướng, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Văn Được là một tấm gương tiêu biểu về ý chí vượt khó và lòng trung thành với Tổ quốc. Sinh ra trên quê hương Quảng Ngãi, cuộc đời ông khởi đầu bằng những mất mát và gian truân. Cha mất khi ông còn chưa chào đời, mẹ qua đời khi ông mới hai tuổi. Sau đó, ông được chị gái nuôi dưỡng nhưng đến năm tám tuổi, người chị cũng qua đời. Từ đó, cậu bé Nguyễn Văn Được phải đi ở đợ, làm thuê cho nhiều gia đình để kiếm miếng ăn qua ngày.
Những năm tháng tuổi thơ đầy cơ cực đã để lại nhiều ký ức đau buồn trong cuộc đời ông. Ông từng bị chủ nhà đánh đập tàn nhẫn, nhiều lần bị hành hạ và xúc phạm. Khi lớn lên, chứng kiến sự áp bức của chế độ Mỹ - Ngụy đối với người dân, lòng căm phẫn trong chàng thanh niên Nguyễn Văn Được ngày càng lớn. Năm mười lăm tuổi, ông quyết định “nhảy núi” ở Nghĩa Hành, Quảng Ngãi để tìm đến lực lượng cách mạng và tham gia chiến đấu.
Con đường cách mạng của Nguyễn Văn Được bắt đầu từ nhiệm vụ giao liên. Với tinh thần quyết tâm và ý chí phấn đấu không ngừng, ông trở thành người lính chiến đấu tại chiến trường Quân khu 5, sau đó được cử ra miền Bắc học tập. Năm 1968, ông được giao trọng trách Đại đội trưởng Đại đội 6, Đại đội Anh hùng Phan Đình Giót. Không lâu sau, ông nhận nhiệm vụ đưa quân sang nước bạn Lào thực hiện nghĩa vụ quốc tế.
Trong những năm tháng chiến đấu tại Lào, Nguyễn Văn Được đã trực tiếp tham gia nhiều chiến dịch lớn ở Cánh đồng Chum - Xiêng Khoảng, một địa bàn chiến lược quan trọng đối với cả Việt Nam và Lào. Ba lần sang chiến trường này đã trở thành những dấu mốc không thể quên trong cuộc đời binh nghiệp của ông. Tháng 5 năm 1969, ông tham gia Chiến dịch Mường Sủi. Cuối năm đó, trong Chiến dịch 139, sau nhiều trận đánh quyết liệt, ông bị thương nhưng vẫn kiên quyết ở lại trận địa chỉ huy chiến đấu cho đến khi hoàn thành nhiệm vụ. Năm 1971, ông tiếp tục tham gia Chiến dịch Z tại Lào và được tặng thưởng Huân chương Chiến công hạng Ba.
Nhờ tinh thần chiến đấu dũng cảm và những chiến công xuất sắc, đơn vị của ông được nhân dân Lào gọi là “Tiểu đoàn thép”. Tuy vậy, khi nhắc đến danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân được trao ngày 15 tháng 1 năm 1976, ông luôn khiêm tốn cho rằng bản thân chỉ làm tròn nhiệm vụ, chiến đấu hết mình cùng đồng đội và mọi thành tích đều là nhờ sự quan tâm của Đảng, Nhà nước và Quân đội.
Sau khi đất nước thống nhất, Nguyễn Văn Được tiếp tục cống hiến trong nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc. Khi chiến sự biên giới phía Bắc diễn ra ác liệt, tháng 2 năm 1985, ông được điều động lên Hà Giang và giữ chức Sư đoàn trưởng Sư đoàn 356 tại mặt trận Vị Xuyên. Trước nhiệm vụ đặc biệt khó khăn này, ông thể hiện quyết tâm sắt đá bảo vệ từng tấc đất biên cương. Trong suốt năm năm chiến đấu nơi thượng nguồn sông Lô, ông cùng đồng đội hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ bảo vệ biên giới của Tổ quốc.
Từ một cậu bé mồ côi, không nơi nương tựa, phải đi ở đợ để sinh tồn, Nguyễn Văn Được đã vươn lên trở thành Thượng tướng Quân đội nhân dân Việt Nam và Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Dù tuổi đã cao, ông vẫn luôn trăn trở với sự nghiệp xây dựng và bảo vệ đất nước, đồng thời mong muốn Hội Cựu chiến binh Việt Nam ngày càng phát triển vững mạnh. Cuộc đời của ông là minh chứng cho nghị lực vượt khó, tinh thần chiến đấu kiên cường và lòng trung thành son sắt với Tổ quốc.



