TỪ GIẢNG ĐƯỜNG ĐẾN ĐẤT THÁNH CỦ TR CHI GIAN KHỔ
TỪ GIẢNG ĐƯỜNG ĐẾN ĐẤT THÁNH CỦ TR CHI GIAN KHỔ
TỪ GIẢNG ĐƯỜNG ĐẾN ĐẤT THÁNH CỦ TR CHI GIAN KHỔ
Ký ức của cựu nữ giao liên Sài Gòn - Gia Định Lê Hồng HạnhNăm 1967, tôi đang là sinh viên năm thứ hai khoa Văn khoa Đại học Sài Gòn. Giữa đô thị phồn hoa náo nhiệt đầy rẫy lính Mỹ và xe bọc thép, lòng tôi luôn hướng về chiến khu. Qua một người bạn, tôi bắt liên lạc với tổ chức và chính thức trở thành giao liên bí mật cho lực lượng biệt động Sài Gòn - Gia Định, lấy căn cứ vùng ven Củ Chi làm điểm tựa.Nhiệm vụ của tôi là đóng vai một tiểu thư con nhà giàu đi chợ, hoặc nữ sinh đi dã ngoại để vận chuyển tài liệu mật, thuốc men và đôi khi là lựu đạn từ vùng giải phóng vào nội đô Sài Gòn. Tôi giấu tài liệu vào trong các nan lá của nón bài thơ, nhét thuốc kháng sinh vào ruột những đòn bánh tét, hoặc giả vờ mang bầu để giấu lựu đạn dưới lớp áo rộng. Mỗi lần đi qua các trạm kiểm soát của cảnh sát dã chiến Mỹ - Ngụy, tim tôi đập thình thịch nhưng nét mặt vẫn phải giữ vẻ bình thản, kiêu kỳ của một cô gái thành thị. Chỉ một chút sơ sẩy, một ánh mắt bối rối là có thể dẫn đến tù đày, tra tấn dã man ở chuồng cọp Côn Đảo.Vùng đất Củ Chi ngày ấy được mệnh danh là "Đất thánh", nhưng cũng là nơi hứng chịu những trận càn quét "tìm và diệt" khốc liệt nhất. Địch dùng xe ủi đất san phẳng các bờ bụi, rải chất độc hóa học làm rụng lá cây rừng, ném bom xăng thiêu rụi xóm làng. Dưới lòng đất Củ Chi, mạng lưới địa đạo chằng chịt là nơi chúng tôi sinh sống. Tôi nhớ mãi những bữa cơm dã chiến dưới hầm chỉ có khoai mì chấm muối mè, nhưng tiếng cười của các anh chị chiến sĩ biệt động vẫn rộn rã. Họ nói về ngày hòa bình, về việc sẽ đi học lại, về những mối tình chớm nở giữa hai mùa mưa nắng miền Đông.Chiến dịch Mậu Thân 1968 nổ ra, nhiều đồng đội trong tổ giao liên của tôi đã ngã xuống ngay trên đường phố Sài Gòn khi đang dẫn đường cho các cánh quân tiến công. Họ chết khi tuổi đời còn quá trẻ, tên tuổi không kịp ghi vào sổ sách. Bản thân tôi cũng từng bị bắt, bị tra tấn chết đi sống lại nhưng không hé môi. Những ký ức về thời hoa lửa oanh liệt ấy đã rèn luyện cho tôi một tinh thần thép, để sống xứng đáng với sự hy sinh của những người con ưu tú trên mảnh đất thành đồng.



