Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

TỪ HẢI PHÒNG VÀO CHIẾN TRƯỜNG – CỰU CHIẾN BINH LÊ QUANG VẬN

Hải Phòng18/08/2026Đoàn phường Cai Lậy (Phường Cai Lậy)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 8/1969, ông Lê Quang Vận nhập ngũ.

Chàng trai quê Hải Phòng khi ấy chưa thể hình dung rằng con đường phía trước sẽ đưa mình đi hàng nghìn cây số đến chiến trường miền Đông Nam Bộ và Campuchia.

Ngày 7/1/1970, đơn vị của ông lên tàu tại ga Dụ Nghĩa.

Từ Hải Phòng, họ qua Hà Nội nhận vũ khí rồi tiếp tục hành quân vào Quảng Bình.

Từ đó, người lính trẻ bắt đầu một hành trình dài.

Hành quân giữa rừng.

Đi qua những vùng đất xa lạ.

Sống trong điều kiện thiếu thốn.

Đối mặt với bom đạn.

Nhưng điều giữ những người lính lại với nhau chính là tinh thần đồng đội.

Trong chiến trường, người lính không chỉ chiến đấu cho bản thân.

Họ chiến đấu vì đồng đội, vì quê hương và vì ngày đất nước thống nhất.

Ông Vận đã trực tiếp chiến đấu trên chiến trường miền Đông Nam Bộ và Campuchia trong những năm 1970.

Sau ngày trở về, ông mang theo những ký ức về một thời tuổi trẻ.

Những ký ức ấy có niềm vui chiến thắng nhưng cũng có những mất mát không thể nào quên.

Ngày nay, khi kể lại câu chuyện cho thế hệ trẻ, ông muốn các bạn hiểu rằng thế hệ của ông đã từng có một tuổi trẻ rất khác.

Họ không có nhiều sự lựa chọn.

Nhưng họ có một niềm tin rất rõ ràng: đất nước cần thì thanh niên phải lên đường.

Nguồn: Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã An Hưng, thành phố Hải Phòng.


CÂU CHUYỆN 36

MƯỜI BẢY TUỔI RA TRẬN – NGƯỜI LÍNH LÊ VĂN NHẪN

Nhân chứng: Ông Lê Văn Nhẫn
Sinh: 6/10/1948
Địa bàn: Phường Thủy Nguyên, thành phố Hải Phòng

Năm 1965, khi mới 17 tuổi, Lê Văn Nhẫn xếp bút nghiên để nhập ngũ.

Ngày 14/9/1965, ông chính thức bước vào cuộc đời quân ngũ.

Chưa đầy ba tháng sau, ông đã phải đối mặt với trận đánh đầu tiên.

Đó là trận chiến tại Uông Bí.

Chiến tranh khi ấy không chỉ có bom đạn.

Ông kể về những trận đánh mà bom hóa học được sử dụng, khiến cây cối cháy rụi, nguồn nước bị ảnh hưởng và nhiều người mắc bệnh.

Câu nói của ông về những năm tháng ấy gây ám ảnh: bom có thể tránh nhưng hậu quả của chất độc có thể đi theo con người cả đời.

Sau đó, ông tiếp tục chiến đấu tại nhiều chiến trường, trong đó có A Sầu – A Lưới.

Mười năm mười tháng trong quân ngũ.

Đến ngày đất nước thống nhất, sức khỏe ông đã suy kiệt vì bệnh tật và sốt rét.

Ông trở về với tỷ lệ thương tật 61%.

Nhưng ông vẫn không xem mình là người bất hạnh.

Ông cho rằng mình may mắn hơn rất nhiều đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

Trong số những người đồng đội ông nhớ nhất có Vũ Văn Báu – người đã hy sinh và đến nay phần mộ vẫn chưa tìm thấy.

Câu chuyện của ông Nhẫn vì vậy không chỉ là câu chuyện về một người lính.

Đó là câu chuyện về cả một thế hệ tuổi 17, 18 đã trưởng thành giữa chiến tranh.

Có những người trở về mang theo thương tật. Có những người không bao giờ trở về. Nhưng tất cả đều góp phần tạo nên ngày hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn