Bài viết

Tự hào (1)

Là người may mắn được đồng hành với những bước chân không mỏi của tướng Đồng Sỹ Nguyên khắp mọi miền Tổ quốc, ông Đỗ Trường Sơn, lái xe của tướng Đồng Sỹ Nguyên, chia sẻ bản thân ông và nhiều người không hiểu hết được điều gì đã cho vị tướng già nguồn năng lượng lớn đến vậy để lại xông pha, vượt núi trèo đèo, băng rừng lội suối tìm hướng tuyến ở tuổi "xưa nay hiếm", biến ước mơ của mình và của bao người dân thành hiện thực

Quảng Trị23/01/2026Mai Ngọc Hoàng (Đoàn xã Nam Gianh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Là người may mắn được đồng hành với những bước chân không mỏi của tướng Đồng Sỹ Nguyên khắp mọi miền Tổ quốc, ông Đỗ Trường Sơn, lái xe của tướng Đồng Sỹ Nguyên, chia sẻ bản thân ông và nhiều người không hiểu hết được điều gì đã cho vị tướng già nguồn năng lượng lớn đến vậy để lại xông pha, vượt núi trèo đèo, băng rừng lội suối tìm hướng tuyến ở tuổi "xưa nay hiếm", biến ước mơ của mình và của bao người dân thành hiện thực: Mở một con đường mang tên Hồ Chí Minh nối liền Nam - Bắc.Ông Trường Sơn kể ngày 3/2/2000, Thủ tướng Chính phủ Phan Văn Khải ký Quyết định số 18/QĐ-TTg đầu tư dự án xây dựng đường Hồ Chí Minh. Đó là quãng thời gian vất vả nhất và cũng đáng nhớ nhất của "thầy trò" ông.

Tháng nào Trung tướng cũng vào tuyến kiểm tra đôn đốc đúng như tác phong của một vị Tư lệnh. Những chuyến đi thời bình để xây dựng đất nước vẫn vất vả chẳng kém gì những chuyến đi thời chiến năm xưa mà vị tướng đã kinh qua cùng đồng đội của mình.

Những chuyến đi kéo dài nhiều ngày, mỗi ngày mấy trăm cây số từ sáng sớm đến tối mịt, cơm nước thất thường, tiện chỗ nào thì dừng xe dọc đường ăn xôi hoặc bánh mỳ mang theo hoặc vào lán trại của anh em bộ đội nghỉ qua đêm.

Đường lúc đó rất xấu, có những đoạn chỉ vài cây số nhưng phải đi hết nửa ngày. Đường vừa đào lên thì mưa rừng ập xuống, xe thi công chạy đi chạy lại, biến con đường trở thành một "dòng sông bùn" đỏ quạch. Xe chỉ chạy được số 1, số 2, xe nhích từng tí một, hết quăng bên trái lại quăng bên phải.

"Mỗi lần dừng xe, mấy anh em đều kêu ù tai, còn tôi thì như có ruồi bay trong mắt. Vậy mà mọi người trên xe tuyệt nhiên không thấy vị "Tư lệnh" già có biểu hiện gì về sự mệt mỏi", ông Sơn nhớ lại.

Sau này, được nghe nhiều tâm sự của thủ trưởng, người lái xe mới hiểu được cội nguồn sức mạnh của ông. Đó là tâm huyết với đường Hồ Chí Minh, không khác gì tâm huyết của ông và đồng đội dành cho đường mòn Hồ Chí Minh mấy chục năm trước.Dù chiến tranh đã qua lâu mà dân mình vẫn còn đói khổ thì vị tướng sinh ra giữa lòng dân ấy thấy mình còn mắc nợ nhân dân nhiều quá. Vì thế mà dù tuổi đã cao, Trung tướng Đồng Sỹ Nguyên vẫn mang hết sức lực của mình để đẩy nhanh việc mở con đường này, ngoài ý nghĩa chiến lược về an ninh, quốc phòng cho đất nước còn là mục tiêu phát triển kinh tế - xã hội, xóa đói giảm nghèo cho đồng bào...

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Tự hào (1) | Câu chuyện thời hoa lửa