Mẹ Việt Nam Anh hùng

Tự hào chúng con có mẹ Việt Nam Anh hùng

Mẹ Việt Nam anh hùng Trần Thị Đào ở tổ dân phố Tiền Giang, phường Thạch Quý (TP Hà Tĩnh). Năm nay, mẹ tròn tuổi 90, đôi mắt đã mờ, mái tóc đã bạc, trí nhớ giảm sút. Thế nhưng, ký ức về ngày chồng và con hy sinh thì mãi in đậm trong tâm trí mẹ không thể phai mờ.

Ninh Bình06/02/2026Thanh Nam (Báo Hà Tĩnh)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa mùa tri ân, chúng tôi vinh dự được trở về bên những người Mẹ Việt Nam anh hùng để được nghe các mẹ kể về những câu chuyện đã qua. Mỗi mẹ một hoàn cảnh nhưng đều chung nhau ở một niềm đau, sự hy sinh lớn lao, cao cả và ở tình yêu Tổ quốc sâu sắc.

Nỗi đau của mẹ

Một ngày cuối hạ, chúng tôi trở lại thăm Mẹ Việt Nam anh hùng Trần Thị Đào ở tổ dân phố Tiền Giang, phường Thạch Quý (TP Hà Tĩnh). Năm nay, mẹ tròn tuổi 90, đôi mắt đã mờ, mái tóc đã bạc, trí nhớ giảm sút. Thế nhưng, ký ức về ngày chồng và con hy sinh thì mãi in đậm trong tâm trí mẹ không thể phai mờ.

Mẹ Đào kể: “Đó là một ngày tháng 4/1968, lúc tôi vừa sinh con gái út được 2 ngày. Sau khi đón mẹ con ở trạm xá về nhà, ông nhà tôi chuẩn bị bữa trưa rồi dặn tôi cứ cho con ăn trước, ông đi họp đội dân quân một lát rồi về sẽ ăn sau. Ấy thế mà, khi ông chưa về, tôi đã nghe thấy tiếng máy bay, rồi bom thả, một tiếng nổ vang lên rung trời. Tôi lúc đó tay bế đứa nhỏ, tay dắt đứa lớn chạy sang nhà hàng xóm lánh bom. Gửi được con, tôi chạy vội đến chỗ ông họp thì tất cả đã không còn gì nữa...”.

Lễ an táng cho ông và những người hy sinh do địa phương tổ chức gọn lẹ, nhanh chóng. Nuốt nước mắt vào trong, mình mẹ chợ búa, ruộng nương, kiên cường nuôi dạy 6 người con khôn lớn. Có những ngày mẹ gánh hàng đi hàng chục cây số để bán. “Lúc đó không nghĩ được gì nhiều, chỉ biết rằng phải kiếm gạo, ngô, khoai, sắn nuôi con; xin tranh tre về đóng góp cho trường để con được học hành” - mẹ Đào tâm sự.

Khi tuổi mới chỉ vừa 18, 20 - hai trong số 6 người con của mẹ Đào là chị Nguyễn Thị Định (SN 1952) và anh Nguyễn Văn Bình (SN 1954) lần lượt xung phong ra chiến trường. Bao tâm tư muốn giãi bày nhưng không thể nói ra thành lời, mẹ chỉ biết gửi gắm niềm tin và cầu mong các con trở về bình an.

Năm 1976, hòa bình lập lại, như nhiều người mẹ khác, mẹ Đào ngóng tin các con trở về nhưng rồi chỉ thấy chị Định về với vết thương trên người; còn anh Bình mãi không thấy tin tức. Cuối năm 1977, như có linh tính, lòng dạ mẹ bồn chồn không yên, mẹ viết thư gửi anh nhưng thư đi mãi không thấy hồi âm. Một năm sau đó, gia đình nhận được giấy báo tử anh đã hy sinh tại chiến trường Campuchia vào tháng 11/1977, được đưa về an nghỉ tại nghĩa trang TP Biên Hòa (Đồng Nai). Nỗi đau chồng chất nỗi đau, tiếng nấc nghẹn ngào của mẹ hòa chung với niềm đau của quê hương, đất nước.

Cách đây gần 10 năm, hài cốt liệt sỹ Nguyễn Văn Bình được đón về Nghĩa trang Liệt sỹ Núi Nài (TP Hà Tĩnh). Biết anh về gần, mẹ Đào an lòng hơn, nhưng đôi mắt vẫn trũng sâu những nỗi buồn không thể nguôi ngoai. Mẹ Đào chia sẻ: Hè năm 2020, mẹ được ra Hà Nội dự lễ gặp mặt các Mẹ Việt Nam anh hùng toàn quốc, được đi tham quan nhiều nơi, viếng Lăng Bác... Mẹ biết trên đất nước ta có hàng nghìn người còn gánh chịu mất mát, đau thương hơn cả mẹ. Thế nên dẫu khuyết thiếu nhưng lúc này mẹ còn khỏe mạnh, vui vầy bên con cháu, chắt cũng đã là niềm vui...

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn