Anh hùng Lực lượng vũ trang

Tự hào dưới bóng quân kỳ

Phú Thọ10/11/2025Hồng Nhung2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân Nguyễn Hữu Quyền: “Dù có phải ăn gạo rang qua ngày, dầm mưa rét, đêm nằm giáp lòng địch thì bộ đội chúng tôi vẫn quyết tâm phải cắm bằng được ngọn cờ giải phóng trên cao điểm 689”

Tôi sinh ra và lớn lên ở quê hương Phù Ninh. Theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, hơn 20 tuổi tôi xung phong lên đường nhập ngũ và được biên chế vào Tiểu đội 8, Tiểu đoàn 3, Trung đoàn 246, Quân khu Việt Bắc (nay là Quân khu 1). Tháng 6/1968, đơn vị nhận lệnh tập kích chiếm giữ cao điểm 689 để chuẩn bị cho cuộc tiến công giải phóng Khe Sanh (Quảng Trị). Thời điểm đó, cao điểm 689 có ý nghĩa rất quan trọng, khống chế toàn bộ tập đoàn cứ điểm như: Sân bay Tà Cơn, thị trấn Khe Sanh, huyện Hướng Hoá... Nếu mất 689 là mất tất cả. Vì thế, lực lượng quân đội Mỹ ở đây được tăng cường tối đa về vũ khí và quân số lên đến 1.200 người với sự yểm trợ của pháo và 2 căn cứ kế cận là điểm cao 845 và 832. Đơn vị tôi đảm nhiệm hướng chiến đấu chủ yếu của Tiểu đoàn tiến công cứ điểm 689. Trong lịch sử, lần đầu tiên Trung đoàn 246 dùng bộ binh đánh tập kích. Với vai trò là người chỉ huy trận đánh, tôi đã cùng đồng đội đánh trận quyết định, tiêu diệt toàn bộ quân địch trên Cao điểm 689 vào ngày 7/7/1968 và cắm lá cờ giải phóng sau 11 ngày đêm giao tranh ác liệt. Với chiến thắng này, quân và dân ta đã làm nên kỳ tích phi thường là đánh bại một lực lượng quân đội tinh nhuệ của Mỹ, có sự hỗ trợ tối đa của bộ máy quân sự khổng lồ và phương tiện chiến tranh hiện đại hàng đầu thế giới lúc bấy giờ, làm nên chiến thắng lịch sử Khe Sanh năm 1968, giải phóng hoàn toàn huyện Hướng Hóa. Tiểu đoàn 3 đã đánh bại một tiểu đoàn thủy quân lục chiến thuộc Trung đoàn 1, Sư đoàn 3 lính thủy đánh bộ Mỹ, loại khỏi vòng chiến đấu 689 tên địch và bắn rơi 21 máy bay.

Cao điểm 689 ngày ấy ác liệt vô cùng và từng được ví như đồi A1 trong Chiến dịch lịch sử Điện Biên Phủ đến sắt thép cũng phải cháy nhưng tinh thần chiến đấu của bộ đội ta thì không thể nung chảy. Điều đó cho thấy quyết tâm diệt giặc của quân và dân ta lên cao chưa từng có như ngọn lửa thiêu đốt quân thù. Chiến đấu không thể tránh khỏi hy sinh, mất mát. Tôi may mắn trở về trong khi nhiều đồng đội phải nằm lại nơi chiến trường ác liệt. Từ trận đánh đó cùng một số trận đánh giành thắng lợi sau này, cuối năm 1969, tôi vinh dự được Nhà nước phong tặng Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân. Năm nay dù đã ngoài 80 tuổi, mắt mờ, chân chậm nhưng những năm tháng ấy với tôi là kỷ niệm hào hùng còn mãi vang vọng. Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, nhưng niềm tự hào được đứng trong đội ngũ QĐND Việt Nam cùng những kỷ niệm về một thời hào hùng vẫn vẹn nguyên trong tôi với niềm tin chiến thắng dù có phải trải qua bao khó khăn, gian khổ, đối mặt với hiểm nguy, ranh giới giữa sự sống và cái chết cũng quyết phải giành cho được chiến thắng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Tự hào dưới bóng quân kỳ | Câu chuyện thời hoa lửa