TỰ HÀO LA NGÀ
Chiến tranh đã lùi xa, những tiếng bom rơi, đạn nổ chỉ còn vang vọng trong ký ức của những người từng đi qua thời hoa lửa. Thế nhưng, trên mảnh đất La Ngà – nơi hôm nay yên bình với những con đường làng, dòng sông hiền hòa và tiếng cười trẻ thơ – vẫn còn đó những câu chuyện thấm đẫm mồ hôi, nước mắt và cả máu xương của bao thế hệ cha anh đã ngã xuống vì độc lập, tự do của Tổ quốc.
Chiến tranh đã lùi xa, những tiếng bom rơi, đạn nổ chỉ còn vang vọng trong ký ức của những người từng đi qua thời hoa lửa. Thế nhưng, trên mảnh đất La Ngà – nơi hôm nay yên bình với những con đường làng, dòng sông hiền hòa và tiếng cười trẻ thơ – vẫn còn đó những câu chuyện thấm đẫm mồ hôi, nước mắt và cả máu xương của bao thế hệ cha anh đã ngã xuống vì độc lập, tự do của Tổ quốc.
La Ngà trong những năm kháng chiến là vùng đất chịu nhiều đau thương, mất mát. Nơi đây từng là địa bàn hoạt động cách mạng, là hậu phương che chở cho cán bộ, chiến sĩ, là nơi nhân dân một lòng theo Đảng, theo cách mạng. Trong khói lửa chiến tranh, những con người bình dị của quê hương La Ngà đã viết nên những trang sử thầm lặng nhưng vô cùng oanh liệt.
Đó là hình ảnh những người nông dân ban ngày cày ruộng, cuốc đất, ban đêm trở thành giao liên, tiếp tế lương thực, thuốc men cho bộ đội. Những người mẹ, người chị giấu từng bát gạo, từng lon muối dưới đáy chum, sẵn sàng nhường phần ăn ít ỏi của mình cho cách mạng. Có những gia đình ở La Ngà tiễn chồng ra trận, rồi tiễn con, tiễn em, và cuối cùng chỉ nhận lại tấm giấy báo tử trong lặng lẽ, đau đớn.
Trong ký ức của nhiều người cao tuổi ở địa phương, những năm tháng ấy là chuỗi ngày sống trong lo âu nhưng không hề nao núng. Bom đạn có thể cày xới ruộng vườn, đốt cháy nhà cửa, nhưng không thể dập tắt được lòng yêu nước và ý chí kiên cường của con người La Ngà. Nhiều thanh niên khi vừa đủ tuổi đã xung phong lên đường nhập ngũ, mang theo niềm tin giản dị: “Còn giặc thì còn đánh”.
Có những chiến sĩ đã vĩnh viễn nằm lại trên mảnh đất quê hương, tên tuổi được khắc ghi trên bia tưởng niệm liệt sĩ của xã. Mỗi cái tên là một cuộc đời, một ước mơ còn dang dở, một lời hẹn chưa kịp trở về. Họ ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, để hôm nay thế hệ chúng ta được sống trong hòa bình, được học tập, vui chơi dưới bầu trời trong xanh.
Không chỉ có những người trực tiếp cầm súng, thời hoa lửa ở La Ngà còn ghi dấu sự hy sinh thầm lặng của biết bao người dân. Có những người bị địch bắt, tra tấn dã man nhưng vẫn một lòng giữ trọn niềm tin, không khai báo, không phản bội cách mạng. Có những người ngã xuống ngay trên chính mảnh vườn, con đường quen thuộc của mình. Sự hy sinh ấy không ồn ào, không phô trương, nhưng vô cùng cao cả.
Chiến tranh kết thúc, La Ngà bước vào thời kỳ xây dựng lại quê hương từ đổ nát. Những thương binh trở về với cơ thể không còn lành lặn, mang theo vết thương chiến tranh suốt đời. Những gia đình liệt sĩ lặng lẽ vượt qua nỗi đau, tiếp tục lao động, sản xuất, góp sức xây dựng quê hương ngày một đổi mới. Chính họ là minh chứng sống động cho tinh thần “uống nước nhớ nguồn”, cho sức sống bền bỉ của con người Việt Nam.
Ngày nay, trên địa bàn xã La Ngà, những con đường bê tông khang trang, trường học sạch đẹp, đời sống nhân dân ngày càng nâng cao. Trong nhịp sống hiện đại ấy, các hoạt động tri ân như thăm hỏi gia đình chính sách, chăm sóc nghĩa trang liệt sĩ, nghe kể chuyện truyền thống… được Đoàn Thanh niên, các Liên đội và nhà trường thường xuyên tổ chức. Đó không chỉ là sự biết ơn, mà còn là cách để thế hệ trẻ hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao hy sinh.
Những câu chuyện thời hoa lửa ở La Ngà không chỉ là ký ức của quá khứ, mà còn là bài học quý giá cho hiện tại và tương lai. Chúng nhắc nhở mỗi đoàn viên, đội viên phải sống xứng đáng với sự hy sinh của cha anh: học tập tốt hơn, rèn luyện tốt hơn, biết yêu thương, sẻ chia và có trách nhiệm với quê hương, đất nước.
Tri ân không chỉ là thắp một nén hương hay cúi đầu trước bia mộ liệt sĩ, mà còn là hành động cụ thể trong cuộc sống hằng ngày. Đó là khi chúng ta cố gắng trở thành người công dân tốt, góp phần xây dựng xã La Ngà ngày càng văn minh, giàu đẹp. Đó chính là cách thiết thực nhất để những câu chuyện thời hoa lửa mãi được tiếp nối, lan tỏa và sống mãi trong lòng các thế hệ hôm nay và mai sau.



