Tự hào một người anh hùng của đất tổ Tiền Giang
Một ngày gần cuối tháng 5 , khi mà những đóa hoa phượng , hoa bằng lăng kết thành những màu sắc tô điểm cho cái oi bức của những ngày hè , tôi có dịp được đi ngang qua xã Long Hưng , Châu Thàng , Tiền Giang cũ . Nhìn cảnh đường xá , cây cỏ , hoa lá mà tôi lại vơ vẫn nghĩ về những tháng ngày lịch sử của ông cha khi trước
Chợt tôi nhớ ra , tôi từng coi video của một tiktoker Madam võ làm về lịch sử , làm về Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Lê Thị Hồng Gấm , quê hương chị cũng ở nơi này
Lê Thị Hồng Gấm chị sinh ngày 10 tháng 8 năm 1951 , tại xã Long Hưng , Châu Thành tỉnh Mỹ Tho nay là Tiền Giang cũ Đồng Tháp . Chị là một trong chín người con của ông Lê Văn Phước và mẹ Việt Nam anh hùng Đỗ Thị Quế . Từ nhỏ chị Gấm đã dâng trào một tinh thần yêu nước nồng nàn , một lòng câm thù giặc đến tận xương tủy qua bao lần thấy cha mẹ , và mọi người cùng đứng lên chống giặc , hết Pháp lại đến Mỹ và bao lần thấy đất của quê hương nhuốm màu máu của anh em đồng bào .
Năm 16 tuổi , chị đã bí mật tham gia đội du kích xã để làm công tác giao liên . Từ tháng 12/1967 đến tháng 5/1968 , chị cùng 2 đồng đội khác nhận nhiệm vụ làm giao liên cho các xã Vĩnh Kim , Song Thuận và Kim Sơn . Mỗi lần chị đi giao công văn là như đi qua cửa tử , nhưng chị Gấm vẫn không hề để nỗi sợ lấn áp và vẫn hoàn thành tốt nhiệm vụ . Có lần chị bị kẹt lại ở chỗ chứa quân của ta ỡ chùa Phật Ân ,tại đây chị tận mắt chứng kiến cảnh tượng bộ đội ta bắn máy bay địch ,chị nhìn say mê đến nỗi quên cả bão đạn mưa bom rơi sát bên mình . Có anh bộ đội bảo :" sao cô không chạy đi " , nhưng anh không biết chị nào có sợ trước cảnh tượng này. Chị mong ước rằng sau này mình cũng sẽ như các anh , vác súng lên đường tiêu diệt giặc
Cuối năm 1968, một người trong tổ hy sinh, một người vì hoàn cảnh riêng phải nghỉ. Vậy là chỉ còn lại mình chị Gấm cáng đáng công việc. Có ngày chị phải đi tới 7 lượt mới chuyển hết mớ công văn; hơn 10 lần chị thoát chết trong gan tắc nhờ sự sáng dạ và lanh lợi của mình . Có lần chị đi làm nhiệm vụ , gặp bọn Mỹ đi tuần tra . Biết không trốn được chị đã giả làm một người nhà nông đi làm ruộng về , chị đã thuyết phục thành công tên phiên dịch nên may thoát được . Có nhiều lần chị thoát thân được không hẳn nhờ vào sự gan dạ và lanh lợi của bản thân mà còn nhờ vào người dân giúp đỡ để đánh lạc hướng bọn giặc . Qua một lần được cô chín ở xóm giúp thoát thân chị đã về nhà nói với má " má ơi lần này con phải thoát ly ". Thế rồi chị đi , gia nhập đội du kích xã để trực tiếp chiến đấu
Tháng 12/1968 , chị được huyện chỉ định làm xã đội phó xã Long Hưng . Những tháng năm này bọn giặc tăng cường đàn áp nhân dân ta một cách khốc liệt , nơi nào chúng nghi ngờ có hầm trú thì liền phá hủy ,xáo trộn địa hình . Bà con hoang mang lo sợ không dám tiếp tục hoạt động hoặc bỏ xóm đi nơi khác . Chị Gấm đã thuyết phục nhân dân ở lại sản xuất ủng hộ cách mạng , chị vào từng ấp , từng thôn ,xóm thuyết phục thanh niên tham gia du kích . Sau thời gian vận động chị đã cùng nhân dân xã Long Hưng xây dựng 5 trung đội dân quân tự vệ , 5 đội du kích . Chị đã cùng đội du kích xã chiến đấu 49 trận , giết và làm bị thương 217 tên địch . Chị Gấm dần trở thành chỉ huy là kim chỉ nam của đội du kích xã . Tháng 8/1969 , chị được cấp trên điều về làm trung đội phó du kích vành đai liên xã đây là vùng ác liệt nhất với căn cứ Đồng Tâm và vành đai Bình Đức cạnh Mỹ Tho do Mỹ Ngụy lập và được phòng thủ kiên cố . Sau hơn 8 tháng chiến đấu chị đã cùng đơn vị đánh 10 trận diệt 63 tên địch và bắn rơi 1 máy bay . Chị Gấm còn nổi tiếng là một kiện tướng đánh mìn khiến bọn giặc khiếp sợ . Có lần , chị nhận nhiệm vụ đánh mìn bộc hậu chủ yếu tạo sự kinh sợ cho địch , bởi khu vực này không an toàn để đặt mìn , lần này chị đã cãi lệnh cấp trên , giật mìn làm một tên cố vấn địch chết ngay tại chỗ , tên còn lại thì hấp hối . Trận đánh này càng gây thêm sự khiếp sợ cho bọn địch, cũng càng làm mọi người tin tưởng và cảm phục trước sự gan dạ của nữ chiến sĩ Lê Thị Hồng Gấm
Chị Gấm là một người chiến sĩ rất coi trọng sự tín nhiệm của nhân dân . Có lần chị nói với mà là mình định đặt mìn tại cầu Ông Hổ , nhưng mỗi lần bọn lính địch đi đều có mấy đứa trẻ dân mình đi theo má chị nói " Con đánh giặc má ủng hộ hết mình , nhưng phải thận trọng để không gây thiệt hại đến đồng bào , đó là uy tín của người làm cách mạng , dân không yêu mến mình thì sống còn khó nói chi đến chuyện đánh giặc " . Thế là má của chị đã chỉ điểm đặt mìn ở sau vườn để tạo bất ngờ cho giặc . Trận đánh mìn ở dóc cầu Ông Hổ là trận đánh làm nên tên tuổi của nữ anh hùng Lê Thị Hồng Gấm và đây cũng là trận đánh cho thấy sự phối hợp ăn ý giữa chị và mẹ của mình là bà Đỗ Thị Quế . Để đi trinh sát mẹ chị đã xách giỏ giả bộ đi chợ đi cấy để điều tra , nhưng do đường quá sạch không có cách nào để giúp chị đặt mìn . Thế rồi để tạo điều kiện cho chị , mẹ chị đã giả vờ đi gánh rơm khô cho trâu ăn , gần đến chân cầu bà làm đổ rơm ra đường . Sau khi hốt xong phần rơm còn lại là chỗ để chị Gấm đặt mìn . Chị đã cày hai quả mìn định hướng khiến mấy tên giặc không thể lường trước . Trận này 13 tên địch phải để xác nằm ở đây . Từ đó lối đánh du kích "kéo ngược sợi dây " của chị đã làm giặc thêm phần kinh hồn bạc vía
Những lần đánh trước chị đều thắng một cách oanh liệt . Nhưng có lần chuyện sống chết đã được chị Gấm nói tới khi chị đang bàn với má về trận đánh ban đêm vào tối ngày 18/4/1970. Vốn dĩ chị cũng chỉ là một người con gái đang tuổi xuân nên chị cũng muốn lấy chồng , sau trận đánh này chị nói chị muốn tuyên bố với một anh cùng đơn vị , chị muốn gật đầu tỏ ý để anh ấy mừng , lỡ sau này chiến tranh có sống có chết cũng chẳng tiếc . Một chị đồng đội nói thêm vào :" dậy đó he muốn lấy chồng thấy mồ còn bày đặc làm giá " . Sau đó chị yêu cầu được đổi khẩu AR-15 thay vì AK vì súng AK rất nặng . Và rồi chị từ biệt má để cùng 2 đồng đội đi mua lương thực cho trung đội , nhưng cả chị và má cũng không hề biết đây là lời từ biệt cuối cùng của chị dành cho má mình . Khi chị đang đi mua lương thực , đến giữa cánh đồng cách căn cứ Bình Đức khoảng 500 m thì 3 chị bị máy bay địch phát hiện . Mấy chiếc máy bay xà xuống rất thấp như muốn bắt sống 3 người về tra khảo
Chị đã rất anh dũng , dám hi sinh không tiếc thân mình để yểm trợ cho hai đồng đội đi trốn . Lúc đó chỉ còn chị cùng một khẩu AR-15 . Đúng như chị phán đoán toàn bộ hỏa lực của địch đã tập trung vào chị tạo cơ hội cho đồng đội của chị chạy đến nơi an toàn . Hai chiếc máy bay lượn quanh như buột chị đầu hàng . Kí ức của chị đã quay về mùa xuân năm 1968 , chị nhớ lại quyết tâm của mình khi nhìn thấy các anh bộ đội bắn máy bay . Bỗng chị cảm thấy mình chẳng còn cô đơn , chị ngắm súng bắn , chính xác làm sao 1 chiếc máy bay trúng đạn rơi xuống , chỉ tiếc rằng cây AR-15 chị đem theo chỉ còn 15 viên đạn . Chiếc máy bay còn lại xà xuống đổ quân , vùa bao vây vừa kêu hàng . Nhưng chị chẳng hề nao núng , chị dùng súng với số đạn ít ỏi ấy bắn hạ thêm 3 tên địch . Bọn chúng tức giận ,quyết hạ sát chị . Máu chị tuông xối xả , chị dùng chút sức cuối cùng bẻ gãy khẩu súng để nó không rơi vào tay địch . Và rồi chị anh dũng hi sinh khi vừa tròn 19 tuổi
Khi hay tin má chị đã qua mắt bọn giặc vào nhìn con gái lần cuối . Bọn chúng trấn lột mọi thứ của chị , từ chiếc nhẫn trên tay đến đồ vật trong ba lô . Sự hi sinh của chị đã tiếp sức cho quân giải phóng . Nhiều nơi nổi lên phong trào Bắn máy bay như Hồng Gấm , Bắn phá bình định như Hồng Gấm hay Dẫn đầu như Hồng Gấm . Chị đã trở thành tấm gương cho các lực lượng cách mạng noi theo
Ngày 20/9/1971 , liệt sĩ Lê Thị Hồng Gấm được chính phủ cách mạng Lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam truy tặng Huân chương Quân công Giải phóng hạng và danh hiệu anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân giải phóng vinh danh cho nữ anh hùng đầu tiên của vùng đất Tiền Giang
Khép lại dòng hồi tưởng về một nữ anh hùng vô cùng anh dũng của vùng đất quê hương mình . Tôi cảm thấy vừa thương vừa tự hào về chị . Thương vì chị là một người con gái , chị xứng đáng được nâng niu và có một gia đình hạnh phúc.



