Anh hùng Lực lượng vũ trang

TỰ HÀO NGƯỜI ANH HÙNG NGUYỄN VĂN ĐỪNG – NGỌN LỬA SÁNG TỪ QUÊ HƯƠNG ĐỒNG THÁP

TỰ HÀO NGƯỜI ANH HÙNG NGUYỄN VĂN ĐỪNG – NGỌN LỬA SÁNG TỪ QUÊ HƯƠNG ĐỒNG THÁP

Đồng Tháp16/06/2026Hoàng Hải My (Chi đoàn trường Mẫm non Hoa Nhãn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

TỰ HÀO NGƯỜI ANH HÙNG NGUYỄN VĂN ĐỪNG – NGỌN

LỬA SÁNG TỪ QUÊ HƯƠNG ĐỒNG THÁP

Lịch sử dân tộc Việt Nam là bản hùng ca bất tận được viết nên bằng mồ

hôi, nước mắt và máu của biết bao thế hệ cha anh đi trước. Trên từng

trang sử hào hùng ấy có biết bao con người bình dị nhưng mang trong

mình trái tim lớn lao, sẵn sàng cống hiến tuổi xuân, thậm chí hy sinh cả

tính mạng vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Là một đoàn viên thanh niên

Việt Nam hôm nay, em luôn cảm thấy tự hào và biết ơn sâu sắc đối với

những anh hùng đã ngã xuống cho nền hòa bình của dân tộc. Trong số

những tấm gương cao đẹp ấy, hình ảnh Anh hùng lực lượng vũ trang

nhân dân Nguyễn Văn Đừng – người con ưu tú của quê hương Đồng

Tháp – luôn để lại trong em sự kính trọng và xúc động sâu sắc.

Quê hương Đồng Tháp từ lâu đã nổi tiếng với những cánh đồng sen thơm

ngát, những dòng sông hiền hòa và những con người chân chất, nghĩa

tình. Nhưng vùng đất ấy không chỉ đẹp bởi thiên nhiên mà còn đẹp bởi

truyền thống yêu nước và tinh thần cách mạng kiên cường. Chính nơi ấy

đã sinh ra biết bao người con ưu tú góp sức mình cho đất nước, và

Nguyễn Văn Đừng là một trong những người con tiêu biểu ấy.

Nguyễn Văn Đừng sinh năm 1938 tại làng Phong Mỹ, quận Cao Lãnh,

tỉnh Sa Đéc, nay thuộc tỉnh Đồng Tháp. Ông sinh ra trong một gia đình

nông dân giản dị như bao người dân miền quê khác. Tuổi thơ của ông gắn

liền với ruộng đồng, với cuộc sống còn nhiều khó khăn, vất vả. Nhưng

cũng chính từ mảnh đất giàu truyền thống cách mạng ấy đã nuôi dưỡng

trong ông tình yêu quê hương, lòng căm thù giặc và ý chí chiến đấu mạnh

mẽ. Khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, người thanh niên

Nguyễn Văn Đừng đã lựa chọn con đường đứng vào hàng ngũ chiến đấu

để bảo vệ Tổ quốc.

Đối với những người trẻ như em hôm nay, thật khó có thể hình dung

được những năm tháng chiến tranh gian khổ mà thế hệ cha ông đã trải

qua. Khi ấy, đất nước bị chia cắt, nhân dân sống trong cảnh đau thương

bởi bom đạn và sự đàn áp của kẻ thù. Mỗi người dân yêu nước đều mang

trong lòng khát vọng lớn lao là giành lại hòa bình cho dân tộc. Nguyễn

Văn Đừng cũng vậy. Ông tham gia bộ đội từ năm 1959 và nhanh chóng

thể hiện phẩm chất của một người chiến sĩ gan dạ, thông minh, mưu trí.

Trong quá trình chiến đấu, ông đã tham gia hơn ba mươi trận đánh lớn

nhỏ và luôn là người xông pha nơi nguy hiểm nhất.

Điều khiến em cảm phục nhất ở Anh hùng Nguyễn Văn Đừng chính là

tinh thần chiến đấu kiên cường, bất khuất trước kẻ thù. Trong một trận

đánh ở Thủ Thừa, ông bình tĩnh chờ quân địch đến rất gần mới nổ súng.

Khi địch phản công quyết liệt, ông dũng cảm mang vũ khí xông thẳng

vào giữa đội hình địch, tạo điều kiện cho đồng đội tiến công giành thắng

lợi. Trong trận đánh ở Gò Công, ông tiếp tục thể hiện tài chỉ huy linh hoạt

khi bí mật dẫn tiểu đội đánh vào sườn đối phương, góp phần tiêu diệt

nhiều sinh lực địch. Những chiến công ấy không chỉ cho thấy lòng dũng

cảm mà còn thể hiện trí thông minh và tinh thần trách nhiệm cao đối với

đồng đội và nhiệm vụ được giao.

Nhưng có lẽ chiến công làm nên tên tuổi bất tử của Nguyễn Văn Đừng

chính là trong trận Ấp Bắc lịch sử ngày 3 tháng 1 năm 1963. Đây là một

trong những trận đánh có ý nghĩa vô cùng quan trọng đối với cuộc kháng

chiến chống Mỹ cứu nước của nhân dân ta.

Trong trận đánh ấy, quân địch huy động lực lượng rất mạnh với nhiều

phương tiện hiện đại như trực thăng, xe bọc thép M113 cùng lực lượng

bộ binh đông đảo nhằm tiêu diệt lực lượng cách mạng. Trước sự chênh

lệch lớn về vũ khí và quân số, những chiến sĩ của ta vẫn kiên cường chiến

đấu bằng lòng yêu nước và tinh thần quyết tâm bảo vệ trận địa.

Nguyễn Văn Đừng cùng tiểu đội của mình đã anh dũng chiến đấu đến

những giây phút cuối cùng. Khi địch liên tục tổ chức tấn công bằng máy

bay, pháo binh và xe bọc thép, ông cùng đồng đội vẫn kiên quyết bám trụ.

Cuộc chiến diễn ra vô cùng ác liệt. Đồng đội lần lượt bị thương hoặc hy

sinh, nhưng ông không hề lùi bước. Đến cuối trận, khi tiểu đội chỉ còn lại

ba người, ông vẫn tiếp tục chiến đấu với ý chí sắt đá.

Trước những chiếc xe M113 đang tiến sát trận địa, Nguyễn Văn Đừng đã

bình tĩnh chờ địch đến gần rồi lao lên dùng thủ pháo tấn công. Chiếc xe đi

đầu bốc cháy ngay tại chỗ. Dù bản thân bị thương nặng, ông vẫn không

nghĩ đến bản thân mà căn dặn đồng đội tiếp tục giữ vững trận địa. Sau đó,

người chiến sĩ anh hùng ấy đã mãi mãi nằm lại trên chiến trường khi tuổi

đời còn rất trẻ.

Khi đọc đến những câu chuyện ấy, trong lòng em không khỏi nghẹn ngào

xúc động. Một người thanh niên mới chỉ hơn hai mươi tuổi, ở độ tuổi đẹp

nhất của cuộc đời, đã sẵn sàng đánh đổi cả tuổi trẻ và sinh mạng của mình

cho đất nước. Đó là sự hy sinh vô cùng lớn lao mà không phải ai cũng có

thể làm được.

Sau chiến thắng Ấp Bắc, tiểu đội của Nguyễn Văn Đừng được nhân dân

và đồng đội gọi với cái tên đầy tự hào là “Tiểu đội gang thép”. Riêng tiểu

đội đã lập nên những chiến công xuất sắc, góp phần làm thất bại chiến

thuật trực thăng vận và thiết xa vận của quân địch. Sau này, Nguyễn Văn

Đừng được truy tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân.

Tên tuổi của ông còn được đặt cho trường học tại quê hương để các thế

hệ trẻ mãi ghi nhớ công lao của người anh hùng ấy.

Là một đoàn viên thanh niên Việt Nam hôm nay, em cảm nhận sâu sắc

rằng những người anh hùng như Nguyễn Văn Đừng không chỉ là những

nhân vật trong lịch sử, mà còn là những ngọn lửa soi sáng cho thế hệ trẻ

chúng em trên con đường học tập và rèn luyện. Các anh đã dùng tuổi trẻ

để bảo vệ đất nước, còn thế hệ trẻ hôm nay phải biết dùng tuổi trẻ để xây

dựng đất nước.

Chúng em hôm nay được sống trong hòa bình, được học tập trong những

ngôi trường khang trang, được vui chơi và theo đuổi ước mơ của mình.

Những điều tưởng như rất bình thường ấy lại được đổi bằng biết bao sự

hy sinh của cha ông ngày trước. Vì vậy, mỗi đoàn viên thanh niên cần

phải biết trân trọng lịch sử, biết sống có trách nhiệm với bản thân, gia

đình và xã hội.

Em tin rằng việc học tập và noi theo tấm gương của Anh hùng Nguyễn

Văn Đừng không chỉ là nhớ về quá khứ mà còn là cách để mỗi người trẻ

tiếp thêm sức mạnh cho chính mình. Đó là tinh thần dám nghĩ, dám làm,

dám vượt qua khó khăn và luôn đặt lợi ích chung lên trên lợi ích cá nhân.

Dù thời gian có trôi qua, chiến tranh đã lùi xa, nhưng hình ảnh người

chiến sĩ Nguyễn Văn Đừng sẽ mãi sống trong lòng các thế hệ mai sau.

Người anh hùng của quê hương Đồng Tháp ấy sẽ mãi là biểu tượng đẹp

của lòng yêu nước, tinh thần chiến đấu bất khuất và ý chí kiên cường của

dân tộc Việt Nam.

Là một đoàn viên thanh niên Việt Nam, em cảm thấy vô cùng tự hào khi

được tiếp bước truyền thống vẻ vang của thế hệ đi trước. Em tự hứa sẽ cố

gắng học tập, rèn luyện, sống có ích để xứng đáng với những hy sinh cao

đẹp của các anh hùng dân tộc. Và em tin rằng ngọn lửa yêu nước mà Anh

hùng Nguyễn Văn Đừng đã thắp lên sẽ mãi cháy sáng trong trái tim của

thế hệ trẻ hôm nay và mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
TỰ HÀO NGƯỜI ANH HÙNG NGUYỄN VĂN ĐỪNG – NGỌN LỬA SÁNG TỪ QUÊ HƯƠNG ĐỒNG THÁP | Câu chuyện thời hoa lửa