Tự hào người con Xuân Trường
Ông phải bò qua vũng bom còn độc mùi thuốc súng. Khi tìm thấy điểm tích lũy, dây bị cháy sém và thiếu một đoạn ngắn sức nổ. Trong tình thế cấp bách không có dây dự phòng đủ dài, ông đã quyết định Dũng cảm: Sử dụng thân mình hoặc các vật liệu điện thô sơ để kết nối tạm thời, hoặc dùng khít chặt đầu dây để giữ điểm (một kỹ thuật cực kỳ nguy hiểm của chiến binh thông tin thời đó) tranh thông mạch điện chỉ trong vài phút quý giá.
Cựu chiến binh: Trần Xuân Đang Họ và tên: Trần Xuân Đang. Quê quán: Xã Xuân Hòa, huyện Xuân Trường, tỉnh Nam Định. Năm nhập ngũ: 1972 (Giai đoạn khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ). Ông từng tham gia chiến đấu tại Mặt trận phía Nam, thuộc đơn vị thông tin liên lạc – một vị trí cực kỳ nguy hiểm vì thường xuyên phải băng qua làn đạn để giữ vững mạch máu thông tin.
Vào năm 1972, khi ông Nhập ngũ và hành quân vào miền Nam, các tuyến đường dây thông tin hữu tuyến (dây cáp) là mục tiêu đánh số 1 của máy bay Mỹ. Địa điểm là các vùng chuyển quân giáp ranh giới giữa miền Đông Nam Bộ. Địch sử dụng máy bay soi đêm và bắn tốc độ liên tục vào đường trục giao tiếp để cắt sự huy động từ Bộ Tư lệnh xuống các sư đoàn đang hoạt động chiến đấu. Trong một chiến dịch phối hợp Hiệp đồng quân binh (pháo binh và bộ binh) tại mặt trận phía Nam, đơn vị của ông Đang có nhiệm vụ giữ đường dây từ Sở chỉ huy tiền phương đến các trận địa pháo. Giữa lúc pháo nổ ta đang lao vào căn cứ chiến đấu, máy bay phản lực và pháo đài của ngựa phản công dữ dội. Một kết quả bom nổ gần làm giảm đoạn dây cáp quan trọng. Toàn bộ hệ thống liên lạc bị tê liệt, pháo binh ta mất "mắt", không biết bắn vào đâu để hỗ trợ bộ binh đang xung phong. Ông cùng là một đồng đội nhận lệnh bên trái, mang theo cuộn dây và máy điện thoại chạy dọc tuyến đường dây để tìm chỗ trống. Vượt qua cái chết: * Ông phải bò qua vũng bom còn độc mùi thuốc súng. Khi tìm thấy điểm tích lũy, dây bị cháy sém và thiếu một đoạn ngắn sức nổ. Trong tình thế cấp bách không có dây dự phòng đủ dài, ông đã quyết định Dũng cảm: Sử dụng thân mình hoặc các vật liệu điện thô sơ để kết nối tạm thời, hoặc dùng khít chặt đầu dây để giữ điểm (một kỹ thuật cực kỳ nguy hiểm của chiến binh thông tin thời đó) tranh thông mạch điện chỉ trong vài phút quý giá. Tín hiệu "Alô! Alô! Nghe rõ trả lời" vang lên. Lệnh bắn được truyền đi chính xác, giúp bộ binh ta tiêu diệt mục tiêu. Ngoài bom chiến, trận đánh của ông Đang còn là cuộc chiến thiên nhiên khắc nghiệt. Xã Xuân Hòa quê ông vốn là vùng đồng bằng, nhưng khi vào chiến trường, ông phải tác chiến trong những vùng rừng bị rải chất độc da cam trụi lá. Địch rải quân dọc dây tuyến. Ông Đang và đồng đội phải vừa đi vừa line, vừa phải ngụy trang kỹ thuật lưỡng để tránh bị máy bay thăng phát hiện. Có những lúc bác phải ngâm mình dưới bùn đỏ hàng giờ đồng hồ để chờ cuộc rút lui qua mới câu lên nối lại đường dây. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ với Tổ quốc, ông Đang trở về quê hương Xuân Hòa với tư cách là một thương binh. Thay vì nghỉ ngơi, ông tiếp tục cống hiến cho xã nhà. Ông từng giữ chức vụ Chủ tịch Hội Cựu chiến binh xã Xuân Hòa. Trong thời gian tại vị, ông đã giúp đỡ rất nhiều đồng đội cũ tìm kiếm chế độ chính sách và xây dựng phong trào cựu chiến binh gương mẫu tại xã. Hiện nay, ông vẫn đang sinh sống tại xã Xuân Hòa, là một "phở sử sống" thường xuyên kể chuyện truyền thống cách mạng cho các thế hệ trẻ tại các trường học trên địa bàn huyện Xuân Trường.



