tự hào người Lính năm xưa
Ký ức người lính – Câu chuyện về ông Phan Đình Đương
Trong những năm tháng chiến tranh gian khổ của dân tộc, biết bao người con ưu tú của quê hương Bắc Quang đã gác lại tuổi trẻ, gác lại những ước mơ giản dị để khoác lên mình màu áo lính, ra đi vì Tổ quốc. Giữa lớp lớp thanh niên năm ấy, có một người con của thôn Chúa, xã Bắc Quang – ông Phan Đình Đương, sinh năm 1945, đã để lại dấu ấn sâu đậm về tinh thần kiên trung, lòng quả cảm và đức hy sinh thầm lặng.
Tuổi trẻ lên đường vì Tổ quốc, năm 1972 khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt nhất, tiếng gọi thiêng liêng của non sông đã thôi thúc ông Đương lên đường nhập ngũ. Lúc ấy, ông vừa tròn tuổi ba mươi – cái tuổi mà người ta đã có thể nghĩ đến gia đình, đến cuộc sống bình yên nơi làng quê. Nhưng với ông, lý tưởng “Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước” vẫn là mệnh lệnh từ trái tim.
Từ quê hương Bắc Quang, ông cùng đồng đội hành quân qua nhiều miền đất nước, gia nhập lực lượng chiến đấu tại chiến trường Tây Nguyên, rồi lần lượt tham gia các mặt trận Kon Tum, Gia Lai, Sài Gòn. Những năm tháng ấy, ông cùng đơn vị di chuyển theo hình thức cuốn chiếu, hết chiến trường này đến chiến trường khác, nơi nào Tổ quốc cần, nơi ấy có mặt người lính Bắc Quang kiên trung.
Những năm tháng gian khổ và kiên cường, Chiến trường Tây Nguyên khi ấy đầy rẫy gian khổ: rừng sâu nước độc, bom đạn kẻ thù trút xuống ngày đêm, cái đói và bệnh tật luôn rình rập. Nhưng vượt lên tất cả, ông Phan Đình Đương cùng đồng đội vẫn vững vàng tay súng, giữ trọn niềm tin vào ngày chiến thắng.
Ông từng kể lại rằng: “Có những ngày hành quân liên miên giữa rừng già, bữa cơm chỉ có nắm cơm khô và ít muối vừng, nhưng ai cũng cười, vì nghĩ rằng chỉ cần đất nước yên bình, mọi vất vả đều đáng giá.”
Năm 1975, ông cùng đơn vị tiến về Sài Gòn, góp phần vào chiến dịch lịch sử mùa xuân – đại thắng giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước. Khoảnh khắc lá cờ Tổ quốc tung bay trên Dinh Độc Lập là giây phút thiêng liêng khắc sâu trong ký ức ông – một người lính đã đi qua bao gian lao, mất mát để thấy ngày độc lập.
Sau khi chiến tranh kết thúc, khi nhiều đồng đội trở về quê hương, ông Đương vẫn nung nấu ý chí tiếp tục cống hiến. Ông tình nguyện xin sang chiến trường Campuchia, mong góp sức mình trong công cuộc giúp nước bạn thoát khỏi nạn diệt chủng, đem lại hòa bình cho nhân dân láng giềng. Tuy nhiên, do sức khỏe sau nhiều năm chiến đấu bị suy giảm, cân nặng chưa đầy 45kg, ông không đủ điều kiện để tiếp tục phục vụ. Cấp trên xét thấy hoàn cảnh và sức khỏe, đã quyết định cho ông xuất ngũ, trở về quê hương năm 1976.
Trở lại thôn Chúa, xã Bắc Quang, ông Phan Đình Đương bắt đầu một hành trình mới – hành trình của người lính trong thời bình. Dù cơ thể gầy yếu, mang nhiều vết thương thời chiến, ông vẫn luôn nỗ lực lao động sản xuất, góp phần xây dựng quê hương. Ông sống giản dị, chan hòa, được bà con trong thôn yêu quý, kính trọng.
Với ông, ký ức về những năm tháng trong quân ngũ là niềm tự hào, là động lực để sống tốt, sống có ích. Mỗi khi nhắc về đồng đội đã hy sinh, ông lại nghẹn ngào:
“Chúng tôi may mắn được trở về, còn bao người mãi mãi nằm lại giữa rừng sâu. Vì thế, mỗi ngày sống tốt hơn chính là cách tri ân những người đã ngã xuống.” Ông Phan Đình Đươngmột đời cống hiến, mãi là tấm gương sáng cho thế hệ trẻ noi theo.
Cuộc đời Ông là biểu tượng của thế hệ người lính Cụ Hồ – sống giản dị, chiến đấu kiên cường, trở về vẫn giữ vững phẩm chất người lính trong cuộc sống đời thường. Ông là tấm gương cho con cháu noi theo về lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và đức hy sinh cao cả.
Ngày nay, khi đất nước thanh bình, nhắc đến ông, bà con thôn Chúa, xã Bắc Quang vẫn luôn tự hào: “Ông Phan Đình Đương – người con của quê hương đã đi qua chiến tranh, góp phần làm nên hòa bình cho Tổ quốc.”



