Tự hào những người lính giữ biên cương
Tự hào những người lính giữ biên cương
Không bao giờ lãng quên
Mỗi độ xuân về, tim ông Trần Bảo Tuấn, thương binh hạng 4/4, tổ 7, phường Ỷ La (TP Tuyên Quang) lại nhói đau. Ông nhớ về đồng đội, những người cùng sinh ra tử với mình đã nằm xuống tại chiến trận biên giới.
Ông Tuấn là chiến sỹ vệ binh, Trung đoàn 567. Thời điểm chiến tranh cam go, ác liệt nhất, đơn vị ông làm nhiệm vụ đánh địch bảo vệ cửa khẩu Tà Lùng, Đèo Khau Chỉa (Cao Bằng). Ông kể, đầu năm 1979, các đơn vị được ăn Tết sớm, thời gian này không khí hết sức căng thẳng. Chúng tôi được lệnh không được rời vũ khí kể cả đi tắm. Khoảng 5 giờ sáng ngày 17-2-1979, ông đang ngủ say sau phiên tuần tra bỗng nghe hàng trăm tiếng rít, nổ của đạn dội xuống Tà Lùng, nhà máy đường, trên các chốt ánh chớp, lửa đạn pháo, hỏa tiễn sáng rực bầu trời biên giới. Chúng tôi được lệnh vác các hòm đạn lên chốt bảo vệ Sở chỉ huy. Sau một ngày giặc tấn công, bản Chu nơi ông đóng quân tan nát, cháy nham nhở và hằn sâu vết xe tăng địch. Ngay sau đó, đơn vị ông được lệnh rút về đèo Khau
Sáng 24-2 tại đèo Khau Chỉa, trời lạnh buốt, các ông đang co ro trong công sự sau đêm trực gác. Trung đội trưởng tên Ngọc gọi chúng tôi lên truyền đạt: “Hôm nay có nhiều khả năng địch sẽ dùng hỏa lực và bộ binh đánh thẳng vào Sở chỉ huy Trung đoàn, tình hình rất căng thẳng. Nói rồi đồng chí đi các đơn vị khác, chừng 30 phút sau, đồng chí trở lại, nói: “Mọi việc đã bố trí xong, ngoài 3 tổ vệ binh còn có một số bộ phận của Đại đội trinh sát, cối 60 hỗ trợ, bây giờ chỉ chờ bọn chúng”.
“Đồng chí Ngọc đưa mắt quan sát toàn trận địa xong đến gần bảo tôi và một đồng chí tên Vượng cùng hút thuốc lào. Vừa hút thuốc anh vừa kể chuyện gia đình. Lát sau anh bảo tôi và Vượng đào thêm một hố cá nhân. Chúng tôi đang đào công sự cách anh khoảng 5m bỗng nghe hét to... “pháo kích”. Hàng chục quả pháo, hỏa tiễn quất thẳng vào miệng hang. Đợt pháo đó đồng chí Ngọc hy sinh, còn lại hầu hết bị sức ép pháo và bị thương, trong đó có tôi - ông Tuấn kể.
Sáng 24-2 tại đèo Khau Chỉa, trời lạnh buốt, các ông đang co ro trong công sự sau đêm trực gác. Trung đội trưởng tên Ngọc gọi chúng tôi lên truyền đạt: “Hôm nay có nhiều khả năng địch sẽ dùng hỏa lực và bộ binh đánh thẳng vào Sở chỉ huy Trung đoàn, tình hình rất căng thẳng. Nói rồi đồng chí đi các đơn vị khác, chừng 30 phút sau, đồng chí trở lại, nói: “Mọi việc đã bố trí xong, ngoài 3 tổ vệ binh còn có một số bộ phận của Đại đội trinh sát, cối 60 hỗ trợ, bây giờ chỉ chờ bọn chúng”.
“Đồng chí Ngọc đưa mắt quan sát toàn trận địa xong đến gần bảo tôi và một đồng chí tên Vượng cùng hút thuốc lào. Vừa hút thuốc anh vừa kể chuyện gia đình. Lát sau anh bảo tôi và Vượng đào thêm một hố cá nhân. Chúng tôi đang đào công sự cách anh khoảng 5m bỗng nghe hét to... “pháo kích”. Hàng chục quả pháo, hỏa tiễn quất thẳng vào miệng hang. Đợt pháo đó đồng chí Ngọc hy sinh, còn lại hầu hết bị sức ép pháo và bị thương, trong đó có tôi - ông Tuấn kể.



