Tự hào những người Mẹ Việt Nam anh hùng
Tự hào những người Mẹ Việt Nam anh hùng
Mất mát vì nỗi đau chiến tranh đã quá nhiều, song có lẽ sự mất mát của những bà mẹ là vết thương lòng khó lành nhất. Những người chồng, người con, người cháu của họ đã ra đi vì sự nghiệp đấu tranh giải phóng đất nước. Mất mát ấy theo những người phụ nữ suốt cả cuộc đời. Lòng biết ơn xen lẫn sự cảm phục sâu sắc để chúng ta càng thêm tự hào về các mẹ - những người đã từng nén đau thương, gạt nước mắt tiễn chồng, con lên đường làm nhiệm vụ thiêng liêng bảo vệ Tổ quốc.
Tuổi cao, có chuyện nhớ, chuyện quên nhưng những câu chuyện thời chiến về chồng, con, cách mạng thì Mẹ Việt Nam anh hùng (VNAH) Trần Thị Sáng, Mẹ VNAH Đinh Thị Nga và Mẹ VNAH Nguyễn Thị Đẹt ở huyện Chợ Gạo vẫn nhớ như in. Những câu chuyện qua lời kể của các mẹ như những thước phim quay chậm tái hiện một phần lịch sử dân tộc.
* Mẹ VNAH Trần Thị Sáng (sinh năm 1926), ấp Quang Thọ, xã Quơn Long: Tự hào truyền thống gia đình cách mạng
Những ngày tháng 4 lịch sử, chúng tôi đến xã Quơn Long, huyện Chợ Gạo, ở đây có một người mẹ gần 50 năm nay vẫn ôm vết thương lòng, đó là Mẹ VNAH Trần Thị Sáng. Năm nay, mẹ Sáng đã 97 tuổi nhưng vẫn còn khỏe mạnh, minh mẫn. Năm 1952, chồng mẹ, liệt sĩ Nguyễn Văn Mão, trong một trận đánh tại Bình Phục Nhứt, khi ấy người con trai chỉ mới 05 tuổi. Chồng hy sinh, nén đau thương, một mình mẹ vừa làm cách mạng, lo kinh tế gia đình, nuôi 02 con nhỏ. Đến năm 1959, mẹ nên duyên với liệt sĩ Phan Văn Quang.
Lãnh đạo tỉnh thăm hỏi Mẹ VNAH Trần Thị Sáng, ấp Quang Thọ, xã Quơn Long. |
Những năm kháng chiến, chồng tham gia kháng chiến, mẹ mua lúa đem lên chợ Ông Văn (xã Đăng Hưng Phước) xay gạo, chuyển lên Sài Gòn bán. Ban ngày, một tay mẹ lo việc gia đình. Đêm về, mẹ lo tiếp tế, nuôi giấu cán bộ cách mạng. Cứ chiều chiều, mẹ lại nấu cơm, khi bộ đội về, cơm canh đã sẵn, mẹ chuyển xuống hầm cho các anh. Nhiều đêm, mẹ thức canh chừng các cuộc họp của cán bộ ngay dưới những căn hầm bí mật tại nhà mình, hễ có địch vây tới là báo hiệu.
Mẹ Sáng kể: Năm 1962, ông Quang cũng mất. Tôi lại tiếp tục một mình gồng gánh lo cho 04 người con. Đến những năm 1965, người con trai Nguyễn Văn Sướng 05 tuổi ngày nào nay đã học lớp 11 và tình nguyện đi liên lạc. Mẹ Sáng nhớ lại: "Thằng Sướng nó tên Sướng mà không có Sướng. Lúc nó xin tôi tham gia cách mạng, tôi bảo: Ba con mất rồi, con còn nhỏ nên lo mà học hành. Nhưng nó đâu có nghe".
Nghi ngờ Mẹ, nhiều lần giặc lùng sục khắp nhà, tra khảo Mẹ để tìm bộ đội, tìm tài liệu, Mẹ Sáng tâm sự: "Năm 1968, tôi bị bọn lính bắt giam ở khám Mỹ Tho. Chúng tra tấn dã man nhưng tôi chỉ lắc đầu và trả lời "không biết". Tôi bị bắt giam 03 lần, lần nào chúng cũng tra tấn rất dã man. Nhưng nỗi đau đó vẫn không bằng nỗi đau khi hay tin thằng Sướng hy sinh vào năm 1971".
Năm 1985, Mẹ Sáng được Nhà nước trao tặng Huy chương kháng chiến chống Mỹ hạng Nhất; phong tặng Mẹ VNAH năm 2014. Dù vẫn còn mang nặng những vết thương lòng do chiến tranh gây ra nhưng mẹ Sáng luôn tự hào vì sự hy sinh của gia đình cho độc lập, tự do và sự bình yên của Tổ quốc. Được biết: Mẹ ruột, mẹ chồng và bà nội của Mẹ Sáng đều là những Mẹ VNAH.
* Mẹ VNAH Nguyễn Thị Đẹt (sinh năm 1942), ấp Bình Thọ II, xã Bình Phục Nhứt: Tới bây giờ mẹ vẫn chờ con
Trong căn nhà ấm áp nghĩa tình, Mẹ VNAH Nguyễn Thị Đẹt vẫn khỏe mạnh và minh mẫn kể cho chúng tôi nghe về câu chuyện cuộc đời mẹ với những vất vả, hy sinh và nỗi đau mất mát khi chồng và người con của mẹ ra đi bảo vệ Tổ quốc đã vĩnh viễn không trở về. Đi theo tiếng gọi của Đảng và tiếp nối truyền thống cách mạng của gia đình, trong những năm tháng kháng chiến ác liệt, Mẹ Đẹt đã cùng cán bộ và Nhân dân trong vùng ra sức tuyên truyền, vận động mọi người, tầng lớp Nhân dân nâng cao lòng yêu nước, hăng hái tham gia tiếp sức cho cách mạng, cho bộ đội, làm hậu phương vững chắc cho chồng, con yên tâm lên đường chiến đấu bảo vệ Tổ quốc.
Năm 1963, trong một lần địch càng quét, chồng mẹ là ông Phan Văn Mãnh đã hy sinh. Nén đau thương, mẹ tảo tần nuôi 04 người con. Không phụ lòng mẹ, những người con còn lại đều trưởng thành và luôn tự hào về truyền thống gia đình, trân trọng sự hy sinh của Mẹ. Chợt nhói lòng Mẹ Đẹt đã bao ngày đêm không tròn giấc ngủ vì thương nhớ người con trai là liệt sĩ Phan Văn Đước đã hy sinh vào năm 1978 ở chiến trường Camphuchia, đến nay vẫn chưa tìm được hài cốt. Mẹ thường mơ thấy con trong giấc ngủ chập chờn và thức dậy thắp hương để an ủi chính mình và an ủi vong linh của những người con đã hy sinh vì nước.
Mẹ Đẹt nhớ: "Lúc đó, thằng Đước còn trẻ lắm, mới đôi mươi. Nó động viên Mẹ đừng khóc. Mẹ lại động viên nó yên tâm lên đường, rồi lặng lẽ khóc thầm. Thằng Đước nó hiền, ngoan và đẹp trai lắm". Mắt mẹ Đẹt long lanh lệ, hình ảnh về người chồng, con hiện về như mới hôm qua. Mẹ Đẹt mong mỏi: "Hồi xưa, chiến tranh, nghèo khổ, lúc nào cũng mong cho mau hết chiến tranh để gia đình sum họp, vợ chồng con cái được ăn chung mâm, sống chung nhà… Bây giờ độc lập đã hơn 40 năm nhưng cha con thằng Đước không còn sống để hưởng thanh bình. Giờ chỉ mong nhận được hài cốt của thằng Đước, có nhắm mắt tôi cũng thấy yên lòng".
* Mẹ VNAH Đinh Thị Nga (sinh năm 1937), ấp Bình Phong II, xã Bình Phục Nhứt: Gương sáng cho con cháu
Mẹ Đinh Thị Nga năm nay đã hơn 86 tuổi và hiện đang sống cùng gia đình người con trai út trong một căn nhà khang trang ở ấp Bình Phong II, xã Bình Phục Nhứt. Tuổi già cùng với bệnh tật đã làm sức khỏe của Mẹ suy giảm nhiều. Ký ức không còn rõ nét bởi tuổi tác đã làm cho Mẹ Nga quên đi nhiều điều trong quá khứ. Thế nhưng, sự mất mát vẫn hằn in trên khuôn mặt đầy dấu vết thời gian của Mẹ.
Lãnh đạo xã Bình Phục Nhứt và Trường Trung học cơ sở Bình Phục Nhứt (đơn vị nhận phụng dưỡng)đến thăm mẹ VNAH Đinh Thị Nga. |
Mẹ Nga và chồng là liệt sĩ Nguyễn Văn Ẩn có với nhau 10 người con. Ông Ẩn hy sinh năm 1971 khi người con trai út chỉ tròn tuổi. Dù khó khăn, gian khổ vì chiến tranh loạn lạc, Mẹ vẫn quyết tâm lo cho con các con ăn học đến nơi đến chốn và lặng lẽ đóng góp công sức cho cách mạng. Năm 1980, thêm một nỗi đau xé lòng khi Mẹ hay tin người con trai thứ 6 Nguyễn Văn Rớt hy sinh ở chiến trường Camphuchia.
Nén đau thương, mẹ chăm lo các con khôn lớn, làm gương cho con, cháu. Mẹ Nga chia sẻ: "Việc thăm hỏi, động viên kịp thời vào các dịp lễ, Tết của các cấp chính quyền trong những năm qua chính là niềm động viên lớn lao, niềm vui đối với những người lớn tuổi như tôi. Đó cũng chính là minh chứng cho truyền thống "Uống nước nhớ nguồn" từ bao đời nay của dân tộc ta. Tôi mong rằng, các cấp chính quyền, các ngành chức năng làm tốt hơn nữa các chính sách cho người có công, từ đó giúp đỡ các gia đình chính sách, có công đang gặp khó khăn có thêm động lực vươn lên trong cuộc sống".
Đi qua chiến tranh, cuộc đời mỗi người Mẹ VNAH là một câu chuyện, một hoàn cảnh riêng nhưng có một điểm chung chính là đức hy sinh. Họ đã cống hiến sức lực, tuổi xuân, tài sản lớn nhất là những đứa con cho Tổ quốc… để đổi lấy sự trường tồn của dân tộc, để dáng đứng Việt Nam vẫn mãi hiên ngang. Với những người đang hưởng cuộc sống thanh bình hôm nay, đang ra sức phấn đấu xây dựng đất nước đẹp giàu, văn minh là cách tốt nhất để tri ân những người mẹ anh hùng, luôn khắc ghi và tưởng nhớ đến những người đã anh dũng hy sinh vì nền độc lập, tự do của nước nhà.
Lãnh đạo tỉnh thăm hỏi Mẹ VNAH Trần Thị Sáng, ấp Quang Thọ, xã Quơn Long.
Lãnh đạo xã Bình Phục Nhứt và Trường Trung học cơ sở Bình Phục Nhứt (đơn vị nhận phụng dưỡng)đến thăm mẹ VNAH Đinh Thị Nga.


