Anh hùng Lực lượng vũ trang

Tự hào ông tôi-Liệt sĩ Nguyễn Văn Nối

Tây Ninh09/05/2026Nguyễn Ngọc Như Quỳnh (Trường THCS Nguyễn Văn Bộ)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Liệt sĩ Nguyễn Văn Nối (1944–1969), quê ở xã Nhựt Ninh, huyện Tân Trụ, tỉnh Long An (nay thuộc xã Vàm Cỏ, tỉnh Tây Ninh), tham gia cách mạng từ năm 1962 – khi còn rất trẻ.

Chiều ngày 22 tháng 2 năm 1969 (Âm lịch), trong một trận càn ác liệt tại khu “đám lá tối trời”, trực thăng của quân Mỹ quần thảo trên bầu trời, đạn dội xuống như mưa trút. Giữa làn bom đạn khốc liệt ấy, ông đã anh dũng hy sinh.

Đêm xuống, khi quân thù rút đi, trong bóng tối mịt mùng, đồng đội, người thân và bà con trong làng lặng lẽ lần mò từng bước giữa bùn đất và cây rừng, tìm lại thi thể ông để đưa về mai táng. Không tiếng khóc lớn, chỉ có những giọt nước mắt lặng thầm hòa vào đất – như chính cách mà những con người thời chiến đã sống và hy sinh.

Trước đó, em trai của ông – ông Nguyễn Văn Đòn (1946) – cũng đã ngã xuống tại chính nơi ấy trong một trận phục kích của địch. Hai anh em, hai cuộc đời, cùng gửi lại tuổi trẻ nơi mảnh đất quê hương.

Ông Nguyễn Văn Nối và ông Nguyễn Văn Đòn sau khi đất nước hòa bình được Tổ quốc ghi công, được phong tặng huân chương anh hùng liệt sĩ.

Hiện nay, vợ ông – bà Nguyễn Thị Chàng (1943) – được công nhận là vợ liệt sĩ và hưởng chính sách của Nhà nước. Cuộc sống của bà giờ đây an yên, con cháu sum vầy, hiếu thuận. Nhưng trong ánh mắt bà, đôi khi vẫn ánh lên những ký ức xa xăm của một thời không thể nào quên.

Tôi – hậu duệ đời thứ tư – ngồi bên bà, lặng im nghe từng câu chuyện được kể lại. Không phải qua trang sách, không phải qua lời giảng, mà là qua chính dòng máu đang chảy trong mình.

Tôi hiểu rằng, lịch sử không chỉ nằm trên những trang giấy đã ngả màu. Lịch sử hiện diện trong từng con người, trong ký ức, trong xương máu của biết bao thế hệ.

Và “thời hoa lửa” – không phải là điều gì xa xôi – mà chính là một phần của gia đình tôi, của quê hương tôi, và của mỗi người Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn