Tự Hào Thanh Niên Xung Phong
Câu chuyện kể về chú Ngô Tuấn Tư – một cựu thanh niên xung phong, rời quê theo tiếng gọi Tổ quốc. Ngoài biển khơi, chú cùng đồng đội đối mặt sóng dữ, gió lớn và cả hiểm nguy từ kẻ địch. Hành trình ấy là những tháng ngày gian khó nhưng rực sáng niềm tự hào của một người lính biển thời hoa lửa.
Tự Hào Thanh Niên Xung Phong
Trong ký ức của chú Ngô Tuấn Tư, những năm tháng thanh xuân khoác áo thanh niên xung phong rồi bước tiếp vào quân ngũ hải quân luôn là quãng đời không thể nào quên. Khi ấy, tiếng gọi Tổ quốc vang lên giữa thời hoa lửa, thôi thúc biết bao chàng trai rời quê mà đi, và chú Tư cũng nằm trong số ấy.
Từ những ngày tập luyện gian khổ đến lúc đặt chân lên con tàu đầu tiên vượt sóng, chú hiểu rằng biển khơi không chỉ đẹp mà còn khắc nghiệt. Ngoài đó, gió thổi quầng mái tóc, sóng vỗ nghiêng tàu, và hiểm nguy luôn rình rập mỗi phút. Những đêm tuần tra dài không ngủ, chú cùng đồng đội nín thở trước tiếng động lạ giữa mịt mù sóng nước. Có lúc, cái chết chỉ cách một làn đạn hay một con sóng lớn.
Thế nhưng, chính nơi sóng dữ ấy, tình đồng đội lại ấm như lửa. Những bát canh nóng, những câu chuyện quê nhà, những cái vỗ vai động viên trong lúc căng thẳng… tất cả trở thành nguồn lực để người lính biển đứng vững. Mỗi bình minh ló rạng sau boong tàu là một niềm tin: Tổ quốc đang ở sau lưng, và họ đang canh giữ từng dặm biển thiêng liêng.
Giờ đây khi đã trở về với đời thường, chú Tư vẫn nhớ như in cảm giác mằn mặn của gió biển, tiếng máy tàu rền vang và ánh mắt quyết liệt của những người lính trẻ. Hành trình ấy không chỉ là ký ức chiến tranh, mà còn là niềm tự hào suốt đời—niềm tự hào của một người đã hiến trọn tuổi xuân để giữ gìn bình yên cho biển trời quê hương.



