Cựu chiến binh

Tự hào về cựu chiến binh Nguyễn Văn Kiểm

Tự hào về cựu chiến binh Nguyễn Văn Kiểm

Tây Ninh25/04/2026NGUYỄN MINH QUÂN (Xã Phước Vĩnh Tây)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những trang sử vàng của vùng đất Long An "trung dũng kiên cường", có những người anh hùng đã đi vào huyền thoại bởi chiến công hiển hách, nhưng cũng có những người anh hùng đời thường đang âm thầm cống hiến để gìn giữ giá trị của hòa bình. Một trong số đó là ông Nguyễn Văn Kiểm – người thương binh một tay đã dành hơn một thập kỷ để làm "quản gia" không lương cho di tích lịch sử Cầu Kinh.

Ông Nguyễn Văn Kiểm sinh năm 1946 tại xã Phước Lại, huyện Cần Giuộc. Giữa lúc cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn cam go nhất, ông đã lên đường nhập ngũ, trở thành chiến sĩ của Tiểu đoàn 5 Nhà Bè, Đại đội 316.

Quãng đời đẹp nhất của người thanh niên ấy đã gửi lại nơi trận địa Cầu Kinh khốc liệt. Trong suốt 45 ngày đêm của năm 1967, đơn vị của ông đã đối mặt với những thử thách vượt quá giới hạn chịu đựng của con người. Kẻ thù huy động hỏa lực cực mạnh từ máy bay, tàu chiến đến pháo binh hòng san phẳng vùng căn cứ. Nhưng với tinh thần "thép", ông Kiểm cùng đồng đội đã kiên cường đáp trả, bắn rơi máy bay và đánh chìm tàu địch, viết nên khúc tráng ca bất tử bên dòng sông quê hương

Chiến tranh không chỉ có bom đạn mà còn ngời sáng tình người. Ký ức về người đồng đội Tám Nghĩa vẫn luôn là vết sẹo vừa đau đớn vừa tự hào trong tim ông. Trong một trận đánh ác liệt, khi cứu đồng đội Tám Nghĩa khỏi hỏa lực địch, ông Kiểm đã bị thương nặng ở tay trái. Lúc ấy, khói lửa mịt mù khiến ông ngỡ rằng người anh em của mình đã hy sinh.

Hạnh phúc vỡ òa khi sau đó, hai người lính gặp lại nhau tại trạm y tế, nhưng nỗi đau thể xác vẫn chưa dừng lại. Đến năm 1970, ông Kiểm lại một lần nữa trúng đạn và vĩnh viễn mất đi cánh tay phải. Trở về từ cuộc chiến với cơ thể không còn nguyên vẹn, ông mang trên mình thương tật nặng nhưng tâm thế vẫn hiên ngang, đúng với bản chất của người lính không bao giờ lùi bướ.

Năm 2013, Khu di tích lịch sử Cầu Kinh được khánh thành, nhưng thực tế, ông Kiểm đã "trông nom" nơi này từ rất lâu trước đó. Khi di tích còn là bãi đất trống, ông đã tự tay lập miếu thờ liệt sĩ để hương khói cho anh em. Đối với ông, việc chứng kiến đồng đội hy sinh khi tuổi đời còn quá trẻ là một nỗi đau không gì bù đắp nổi, và việc chăm sóc di tích chính là cách ông làm dịu đi nỗi đau ấy.

Mỗi ngày, người thương binh một tay ấy vẫn cần mẫn lau dọn, thắp nhang và chăm sóc từng nhành cây tại khu di tích. Ông làm việc bằng tất cả niềm vui và sự tự nguyện, không đòi hỏi bất kỳ thù lao nào. Lời nói của ông giản dị nhưng chứa đựng sức nặng ngàn cân: làm việc vì trách nhiệm với những người đã ngã xuống. Ông không muốn tên tuổi của đồng đội bị lãng quên theo thời gian.

Hình ảnh ông Nguyễn Văn Kiểm – một người lính anh dũng trong chiến trận, một công dân mẫu mực trong thời bình – đã trở thành tấm gương sáng ngời cho thế hệ trẻ. Ông cho chúng ta thấy rằng, lòng yêu nước không chỉ thể hiện qua những hành động vĩ đại, mà còn nằm ở sự bền bỉ, thủy chung với lịch sử dân tộc.

Câu chuyện của ông nhắc nhở chúng ta về trách nhiệm gìn giữ hòa bình và lòng biết ơn sâu sắc đối với những người đã hy sinh xương máu. Ông Nguyễn Văn Kiểm không chỉ là người giữ di tích, mà ông chính là một "di tích sống", một ngọn lửa hồng sưởi ấm lòng những người đã khuất và soi sáng bước đường cho những người đang sống hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Tự hào về cựu chiến binh Nguyễn Văn Kiểm | Câu chuyện thời hoa lửa