Bài viết

TỰ HÀO VỀ NGƯỜI ÔNG CỰU CHIẾN BINH

Tây Ninh01/06/2026Đoàn phường Thanh Điền (Đoàn phường Thanh Điền)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những người anh hùng không xuất hiện trên màn ảnh hay trong những câu chuyện huyền thoại, mà hiện diện ngay trong cuộc sống thường ngày của chúng ta. Với tôi, người anh hùng ấy chính là ông – một cựu chiến binh đã từng tham gia làm nghĩa vụ quốc tế tại Campuchia. Mỗi khi nghe ông kể về những năm tháng quân ngũ, trong lòng tôi lại dâng lên niềm xúc động và tự hào sâu sắc.

Năm nay ông đã 61 tuổi. Mái tóc đã điểm bạc theo dấu vết của thời gian, giọng nói trầm ấm và điềm đạm hơn, nhưng mỗi khi nhắc đến quãng đời người lính, ánh mắt ông vẫn ánh lên niềm tự hào và nhiệt huyết của tuổi trẻ năm nào. Ông kể rằng sau khi đất nước thống nhất, dù chiến tranh đã lùi xa nhưng Tổ quốc vẫn còn những nhiệm vụ quốc tế cao cả. Khi ấy, ông cùng nhiều đồng đội lên đường sang Campuchia thực hiện nghĩa vụ quốc tế, giúp nhân dân nước bạn bảo vệ cuộc sống bình yên.

Những năm tháng ấy vô cùng gian khổ. Ông và đồng đội phải sống trong điều kiện thiếu thốn đủ bề, từ lương thực, nước uống đến thuốc men. Họ băng qua những cánh rừng rậm, vượt những con đường đất đỏ lầy lội vào mùa mưa và bụi mù trong mùa khô. Có những đêm hành quân xuyên rừng trong bóng tối, mọi người lặng lẽ bước đi, chỉ nghe tiếng côn trùng và nhịp thở của đồng đội bên cạnh. Dù phải đối mặt với nhiều hiểm nguy, ông và những người lính vẫn luôn kiên cường, đoàn kết và quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ.

Điều khiến tôi xúc động nhất trong những câu chuyện của ông chính là tình đồng chí, đồng đội thiêng liêng. Trong hoàn cảnh khắc nghiệt, họ luôn yêu thương, đùm bọc và sẻ chia với nhau từng ngụm nước, từng phần lương khô ít ỏi. Họ sẵn sàng bảo vệ nhau trước hiểm nguy và cùng nhau vượt qua mọi thử thách. Thế nhưng, chiến tranh cũng để lại những mất mát không gì bù đắp được. Có những người đồng đội của ông đã mãi mãi nằm lại nơi đất bạn, để lại trong lòng những người ở lại nỗi nhớ thương và lòng biết ơn sâu sắc.

Qua lời kể của ông, tôi hiểu rằng thời hoa lửa ấy không chỉ là những trận chiến cam go mà còn là hành trình của lòng dũng cảm, tinh thần trách nhiệm và lý tưởng cao đẹp. Ông luôn khiêm tốn nói rằng mình không có chiến công gì lớn lao, nhưng điều khiến ông tự hào nhất là đã góp một phần công sức nhỏ bé vào việc giúp nhân dân Campuchia thoát khỏi họa diệt chủng, mang lại cuộc sống hòa bình và ổn định cho người dân nơi đây. Chính sự hy sinh thầm lặng ấy đã làm nên vẻ đẹp cao quý của thế hệ cha anh.

Ngày nay, khi chiến tranh đã trở thành ký ức, ông trở về với cuộc sống bình dị của một người ông hiền hậu, luôn yêu thương và dạy bảo con cháu. Nhưng trong trái tim tôi, ông vẫn là một người anh hùng. Những câu chuyện của ông không chỉ giúp tôi hiểu thêm về lịch sử dân tộc mà còn nhắc nhở tôi phải biết trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm, biết yêu thương và cống hiến cho cộng đồng.

Tôi luôn tự hào về ông – người đã đi qua những năm tháng gian khổ của thời hoa lửa để góp phần bảo vệ hòa bình cho hôm nay. Hình ảnh và những câu chuyện của ông sẽ mãi là nguồn động lực, là bài học quý giá giúp tôi sống tốt hơn và nỗ lực hơn trong cuộc sống.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn