Cựu chiến binh

Tự hào về ông - người lính năm xưa

Câu chuyện kể về người ông của em – một cựu chiến binh từng tham gia chiến đấu tại chiến trường Campuchia trong những năm tháng chiến tranh ác liệt. Khi còn rất trẻ, ông đã rời quê hương, gác lại ước mơ để lên đường làm nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc và giúp nhân dân nước bạn thoát khỏi chế độ diệt chủng. Trong chiến tranh, ông và đồng đội phải đối mặt với nhiều gian khổ như thiếu thốn lương thực, bệnh tật, bom đạn và hiểm nguy luôn rình rập. Dù vậy, họ vẫn kiên cường chiến đấu với tinh thần trách nhiệ

Tây Ninh28/04/2026Trần Nguyễn Ánh Trúc (Trường THCS Nguyễn Thị Bé)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Họ và tên: Trần Nguyễn Ánh Trúc

Sinh ngày: 17/5/2014 Giới tính: Nữ

Lớp: 6A7

Trường: THCS Nguyễn Thị Bé – Phường Gia Lộc – Tỉnh Tây Ninh

Địa chỉ: Ấp Phước Đông- Xã Phước Thạnh- tỉnh Tây Ninh

Điện thoại liên hệ: 0937237514

BÀI VIẾT CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

Tên bài viết: Tự hào về ông – người lính năm xưa.

Nội dung:

Trong dòng chảy bất tận của lịch sử dân tộc, có những giai đoạn mà mỗi trang viết đều thấm đẫm mồ hôi, nước mắt và cả máu của biết bao con người. Đó là những năm tháng chiến tranh khốc liệt – nơi mà tuổi trẻ không được sống trọn vẹn với ước mơ riêng, mà phải gác lại tất cả để lên đường bảo vệ Tổ quốc. “Thời hoa lửa” không chỉ là ký ức của một thời chiến, mà còn là biểu tượng cho tinh thần kiên cường, bất khuất của thế hệ cha anh đi trước. Và thật may mắn khi tôi được sinh ra trong hòa bình, lại có cơ hội lắng nghe, thấu hiểu những câu chuyện chân thực từ chính ông mình – một người lính đã đi qua những năm tháng ấy.

Ông tôi – một cựu chiến binh – là người con của vùng đất Quảng Ngãi, nơi có núi Ấn, sông Trà hiền hòa và những cánh đồng mía ngọt thơm trải dài trong nắng gió. Tuổi thơ của ông gắn liền với ruộng đồng, với những buổi chiều lộng gió và cuộc sống bình dị của một miền quê nghèo. Nhưng chiến tranh đã không cho ông một tuổi trẻ bình yên như thế. Khi vừa tròn mười tám, đôi mươi ông đã rời xa gia đình, gác lại những ước mơ còn dang dở để khoác lên mình màu áo lính.

Ông tên là Trần Quốc Vân, từng là chiến sĩ thuộc Đại đội C19, Trung đoàn A95, Sư đoàn 307. Những năm tháng ấy, ông cùng đồng đội được giao nhiệm vụ chiến đấu tại chiến trường Campuchia – nơi đang chịu sự tàn phá khốc liệt của chế độ diệt chủng Pôn Pốt. Với thân hình nhỏ nhắn, khiêm tốn, ông còn được đồng đội gọi bằng cái tên thân thương: “Vân hạt tiêu”. Khi nhắc lại quãng thời gian đó, ánh mắt ông thường trầm xuống, như đang nhìn về một miền ký ức xa xăm, vừa tự hào, vừa đau đáu.

Hành trang ngày lên đường của ông chỉ là một chiếc ba lô nhỏ với vài bộ quần áo giản đơn. Nhưng trong tim ông lại mang theo một niềm tin lớn lao – niềm tin vào lý tưởng cách mạng, vào trách nhiệm của một người thanh niên đối với đất nước. Ông hiểu rằng, cuộc chiến ấy không chỉ để bảo vệ biên giới Tây Nam của Tổ quốc, mà còn là nghĩa vụ cao cả giúp nhân dân Campuchia thoát khỏi thảm họa diệt chủng.

Chiến trường không giống như những gì người ta thường hình dung qua sách vở. Đó là những ngày hành quân liên miên trong rừng sâu, nơi cái đói, cái khát luôn rình rập. Lương thực thiếu thốn, nước uống khan hiếm, nhiều khi phải ăn tạm những gì có thể tìm được trong rừng để cầm cự. Đêm xuống, giữa không gian tĩnh mịch của núi rừng, người lính vẫn phải căng mình cảnh giác, bởi kẻ thù có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.

Ông kể rằng, những người lính không chỉ đối mặt với đạn bom mà còn phải chiến đấu với “kẻ thù không tiếng súng” – bệnh sốt rét rừng. Có những cơn sốt khiến cơ thể run rẩy, kiệt sức, nhưng vẫn phải gượng dậy để tiếp tục hành quân. Mỗi bước đi trong rừng đều tiềm ẩn hiểm nguy bởi những bãi mìn, những chiếc bẫy được cài cắm tinh vi. Đã có những người đồng đội của ông ngã xuống mà không kịp nói lời từ biệt. Ông nói với tôi: “Hồi đó, tụi ông không nghĩ nhiều đâu, chỉ biết còn sống thì còn đi, còn chiến đấu.”

Mỗi lần nghe ông kể chuyện, tôi chỉ lặng im, nhìn vào đôi mắt đã hằn dấu thời gian. Tôi nhìn thấy tay ông run nhẹ khi nhắc lại. Tôi không dám hỏi tiếp. Mỗi lần nhắc đến những điều đó, giọng ông lại chùng xuống. Có những khoảng lặng mà tôi biết rằng, trong lòng ông đang dâng lên biết bao cảm xúc – nỗi đau, sự mất mát, và cả niềm thương nhớ những người đã không thể trở về. Nhưng vượt lên trên tất cả, đó vẫn là niềm tự hào. Bởi họ đã sống và chiến đấu hết mình vì một lý tưởng cao đẹp. Giữa hoàn cảnh ấy, ý chí chiến đấu không còn là khẩu hiệu, mà trở thành điểm tựa giúp họ vượt qua từng ngày. Họ sẵn sàng hy sinh tuổi xuân, thậm chí cả tính mạng của mình để hoàn thành nhiệm vụ. Đó không chỉ là một cuộc chiến tranh, mà còn là cuộc chiến của nghĩa tình, của tinh thần quốc tế cao cả – giúp nước bạn giành lại sự sống, mang lại hòa bình cho nhân dân hai nước.

Sau những năm tháng chiến đấu gian khổ, năm 1983, ông tôi hoàn thành nhiệm vụ và trở về quê hương. Từ một người lính nơi chiến trường, ông trở lại với cuộc sống đời thường, xây dựng gia đình, lao động và cống hiến như bao người dân khác. Những tấm bằng khen, những huân chương được ông treo trang trọng trên tường không chỉ là phần thưởng, mà còn là minh chứng cho một thời tuổi trẻ oanh liệt.

Đối với tôi, những kỷ vật ấy không đơn thuần là những vật vô tri, mà là cả một câu chuyện, một phần lịch sử sống động. Mỗi lần ngắm nhìn chúng, tôi lại hình dung ra hình ảnh ông và đồng đội giữa rừng sâu, giữa bom đạn, kiên cường và bất khuất. Tôi càng hiểu hơn rằng, màu xanh của hòa bình hôm nay được đổi bằng máu của các anh hùng liệt sĩ.

Ông tôi không nói nhiều về những chiến công của mình. Ông là một anh hùng lặng lẽ – không hào quang, không tên tuổi trên trang sử nhưng lại sống mãi trong lòng những người thân yêu và trong chính dòng chảy của lịch sử dân tộc.

Hòa bình hôm nay có một phần tuổi trẻ của ông ở đó./

Video / Phóng sự

Audio / Lời kể nhân chứng

Nguồn tham khảoXem video gốc tại: https://drive.google.com/file/d/15Qd7qplc7bPzWHaeFzQB-09BAzoPFAdy/view?usp=sharing
Bài viết do Ban Biên tập Đề án tổng hợp, biên soạn từ nguồn công khai, phục vụ mục đích giáo dục — tri ân phi lợi nhuận.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn