Mẹ Việt Nam Anh hùng

TỰ HÀO VÌ CÓ MẸ - MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG ĐOÀN THỊ TẠO

Vĩnh Long13/11/2025Sưu tầm từ https://baolongan.vn/tu-hao-vi-co-me-me-viet-nam-anh-hung--a40376.html (Xã đoàn Tiểu Cần)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong chiến tranh, các mẹ Đoàn Thị Tạo gạt nước mắt tiễn chồng, con lên đường làm nhiệm vụ thiêng liêng với Tổ quốc. Hòa bình lập lại, các mẹ chỉ mong người thân trở về, thế nhưng, chồng, con của mẹ ra đi, đi mãi... để lại nỗi đau thương, mất mát không gì có thể bù đắp được.

Ghi nhớ công ơn của các mẹ, từ nhiều năm nay, việc chăm sóc, phụng dưỡng Bà mẹ Việt Nam Anh hùng luôn được các cấp, các ngành, đoàn thể và nhân dân quan tâm thực hiện.

5 lần tiễn con đi, 5 lần khóc thầm lặng lẽ...

Mẹ Đoàn Thị Tạo có 10 người con (7 trai, 3 gái), trong đó, 5 người con trai tham gia kháng chiến chống Mỹ và cả 5 người đều hy sinh. Hiện nay, mẹ sống cùng gia đình người con trai út là Phan Văn Mai trong căn nhà tình nghĩa được xây dựng khang trang tại ấp Cả Nổ, xã Tân Thành, huyện Mộc Hóa, tỉnh Long An.

Ở tuổi 101, tuy trí nhớ giảm nhiều nhưng ký ức về những đứa con thương yêu dường như vẫn còn nguyên vẹn trong lòng mẹ. Đó chính là niềm tin, nghị lực sống giúp mẹ vượt qua những năm tháng “mưa bom, bão đạn”, nuôi dạy con cháu khôn lớn, trở thành người có ích cho xã hội.

Mẹ Tạo kể, ngày ấy, người con trai thứ 6 là liệt sĩ Phan Văn Ẩn xin mẹ cho đi chiến đấu khi mới vừa 14 tuổi. Thấy con còn quá nhỏ, mẹ không tránh khỏi băn khoăn. Nhưng trước sự kiên quyết của anh “dù đi chiến đấu một ngày rồi chết, con cũng muốn đi”. Nghe vậy, mẹ chỉ biết khuyên con “ráng nghe lời các chú, các anh, cố gắng rèn luyện, hoàn thành tốt mọi nhiệm vụ được cấp trên giao”.

Ở quê nhà, người con trai thứ 3 Phan Văn Huế, thứ 4 Phan Văn Khâu, thứ 5 Phan Văn Chẩn tham gia lực lượng du kích xã và anh dũng hy sinh trên chính mảnh đất quê hương. Tiếp bước các anh, người con thứ 8 của mẹ là liệt sĩ Phan Văn Nù cũng hăng hái lên đường nhập ngũ, thực hiện nghĩa vụ thiêng liêng với Tổ quốc.

5 lần tiễn con đi, rồi 5 lần mẹ đau đớn ngất lịm khi nhận được tin báo tử. Năm 1968, cùng 1 năm mà mẹ mất đi đến 2 đứa con thương yêu (liệt sĩ Phan Văn Nù và Phan Văn Ẩn). Trước những nỗi đau liên tiếp tưởng chừng như vượt khỏi sức chịu đựng, thế nhưng, mẹ vẫn kiên cường đứng lên. Cũng như bao người mẹ khác, nơi hậu phương, mẹ Tạo luôn chịu thương, chịu khó, chắt chiu từng hạt lúa, củ khoai, tiếp tế lương thực cho bộ đội, mong ngày đất nước được thanh bình.

Mỗi lần nhắc đến các con, dù rất đỗi tự hào nhưng mẹ cũng không giấu được nỗi đau. Ngồi trò chuyện bên mẹ, không ít lần, chúng tôi chứng kiến đôi mắt mẹ rưng rưng, giọng nói như lạc đi vì xúc động. Cầm chiếc khăn tay lau những giọt nước mắt, mẹ nghẹn ngào: “Tụi nó ra đi lúc còn quá trẻ, có đứa chưa tròn 20 tuổi. Đau lắm! Nhưng vì độc lập, tự do, ai cũng góp sức, mình đâu thể chỉ biết hưởng thụ mà thôi”.

Hòa bình lập lại, mẹ Tạo được Nhà nước phong tặng danh hiệu cao quý Bà mẹ Việt Nam Anh hùng. Dù nỗi đau mất đi người thân không gì có thể bù đắp được nhưng mẹ Tạo cũng được an ủi phần nào vì những cống hiến của các con được đất nước và nhân dân ghi nhận.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn