Tự hào vì mình đã có những người đồng chí, đồng đội cùng đi qua những năm tháng tuổi trẻ.
THỜI HOA LỬA – HÀNH TRÌNH GẦN 30 NĂM QUÂN NGŨ
Tôi là Bùi Thành Đô, sinh năm 1956 tại quê hương Triệu Lộc, tỉnh Thanh Hóa. Nhìn lại cuộc đời mình, tôi luôn nhớ về gần ba mươi năm gắn bó với quân đội – một quãng thời gian dài của tuổi trẻ và cuộc đời, gắn với biết bao kỷ niệm, những người đồng chí, đồng đội và những năm tháng không thể nào quên.
Tháng 2 năm 1975, khi đất nước đang bước vào những ngày tháng lịch sử, tôi lên đường nhập ngũ. Rời quê hương, tôi mang theo niềm tin của gia đình và khát vọng của tuổi trẻ, mong muốn được góp một phần sức lực nhỏ bé của mình vào sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc.
Tôi được học tập, rèn luyện tại Trường Sĩ quan Lục quân 1. Những ngày tháng đầu tiên trong quân ngũ là những ngày tôi phải làm quen với một cuộc sống hoàn toàn khác.
Từ một thanh niên quen với cuộc sống gia đình, tôi bắt đầu làm quen với tiếng còi báo thức, với những buổi huấn luyện nghiêm khắc, những giờ học chính trị, quân sự và nền nếp chính quy.
Quân đội rèn luyện con người từ những điều rất nhỏ. Từ cách ăn ở, sinh hoạt, chấp hành kỷ luật cho đến tinh thần trách nhiệm trong công việc. Mỗi ngày trôi qua, tôi cảm nhận mình trưởng thành hơn.
Những năm tháng tuổi trẻ dưới màu áo lính
Những năm đầu tôi bước vào quân ngũ cũng là thời điểm đất nước có nhiều biến động. Người lính phải luôn trong tư thế sẵn sàng nhận nhiệm vụ.
Đối với thế hệ chúng tôi, hai chữ “Tổ quốc” không phải là điều gì xa xôi. Đó là quê hương, là gia đình, là những người thân đang chờ đợi ở phía sau và là cuộc sống bình yên mà chúng tôi mong muốn gìn giữ.
Những ngày tháng trong quân đội có những lúc rất gian khổ.
Có những buổi huấn luyện kéo dài, những ngày hành quân vất vả, những đêm trực và những nhiệm vụ phải hoàn thành đúng thời gian.
Nhưng chính trong những hoàn cảnh ấy, chúng tôi học được cách vượt qua chính mình.
Mệt vẫn phải cố gắng.
Khó vẫn phải hoàn thành.
Đã nhận nhiệm vụ thì phải có trách nhiệm đến cùng.
Đó là những bài học mà sau này khi trở về cuộc sống đời thường, tôi vẫn luôn ghi nhớ.
Những người đồng đội – những người anh em của một thời
Điều quý giá nhất mà quân đội mang lại cho tôi không chỉ là sự trưởng thành mà còn là tình đồng chí, đồng đội.
Những người cùng học tập, cùng công tác với tôi ngày ấy mỗi người đến từ một vùng quê khác nhau. Có người ở miền Bắc, có người ở miền Trung, hoàn cảnh mỗi người mỗi khác.
Nhưng khi đã mặc quân phục, chúng tôi đều là đồng chí.
Cùng nhau học tập.
Cùng nhau rèn luyện.
Cùng nhau vượt qua những khó khăn trong cuộc sống quân ngũ.
Có những người đồng đội sau này trở thành những người bạn thân thiết suốt cả cuộc đời.
Thời gian có thể khiến mỗi người đi một con đường khác nhau, nhưng những kỷ niệm của những năm tháng cùng đứng trong hàng ngũ quân đội thì không dễ phai mờ.
Mỗi khi có dịp gặp lại đồng đội cũ, chỉ cần nhắc đến một đơn vị, một địa danh hay một câu chuyện ngày trước, cả một thời tuổi trẻ lại như hiện về.
Học tập và trưởng thành
Trong quá trình phục vụ quân đội, tôi luôn ý thức rằng muốn hoàn thành tốt nhiệm vụ thì phải không ngừng học tập, rèn luyện.
Tôi có thời gian học tập tại Trường Cao đẳng Nghệ thuật Quân đội. Đây là một dấu mốc đáng nhớ trong quá trình công tác của tôi.
Việc được học tập, nâng cao trình độ giúp tôi có thêm kiến thức và kỹ năng phục vụ nhiệm vụ trong quân đội.
Quân đội không chỉ rèn luyện sức khỏe, ý chí mà còn tạo điều kiện cho mỗi cán bộ, chiến sĩ học tập và trưởng thành.
Tôi càng đi sâu vào công tác càng hiểu rằng người quân nhân phải luôn có tinh thần cầu tiến, phải biết tự học hỏi và hoàn thiện bản thân.
Vinh dự đứng trong hàng ngũ của Đảng
Trong những năm tháng quân ngũ, tôi có một niềm vinh dự lớn đó là được đứng trong hàng ngũ của Đảng Cộng sản Việt Nam.
Đối với tôi, trở thành người đảng viên không chỉ là niềm tự hào mà còn là trách nhiệm.
Tôi luôn tự nhắc mình phải giữ gìn phẩm chất của người đảng viên, gương mẫu trong công tác, chấp hành nghiêm kỷ luật và hoàn thành nhiệm vụ được giao.
Trong môi trường quân đội, tính tổ chức và kỷ luật được đặt lên hàng đầu. Người đảng viên càng phải gương mẫu để anh em noi theo.
Những năm tháng ấy giúp tôi hiểu rằng danh hiệu người đảng viên không nằm ở lời nói mà phải được thể hiện bằng hành động, bằng tinh thần trách nhiệm và sự tận tâm trong công việc.
Quân hàm Thiếu tá – dấu mốc của quá trình phấn đấu
Sau nhiều năm công tác, học tập và rèn luyện, tôi từng bước trưởng thành và được phong quân hàm Thiếu tá.
Đối với tôi, quân hàm không chỉ là niềm tự hào mà còn là sự ghi nhận cho quá trình phấn đấu trong quân đội.
Mỗi cấp bậc đi qua đều gắn với những năm tháng công tác, những nhiệm vụ được giao và những trách nhiệm ngày càng lớn hơn.
Nhìn lại, tôi thấy điều quý giá nhất không phải là quân hàm trên vai mà là những gì mình đã học được trong quá trình phục vụ.
Đó là tính kỷ luật.
Là sự kiên trì.
Là tinh thần trách nhiệm.
Là tình đồng chí, đồng đội.
Và quan trọng hơn cả là ý thức đặt nhiệm vụ chung lên trên lợi ích cá nhân.
Gần ba mươi năm gắn bó với quân đội
Từ tháng 2 năm 1975 đến tháng 5 năm 2003, gần ba mươi năm là một quãng thời gian rất dài.
Gần ba mươi năm ấy, quân đội đã trở thành ngôi nhà thứ hai của tôi.
Tôi trưởng thành trong quân đội, có những người bạn, người đồng chí thân thiết cũng từ môi trường ấy.
Có những năm tháng khó khăn.
Có những thời điểm nhiệm vụ nặng nề.
Có những lúc nhớ nhà, nhớ quê nhưng vẫn phải tiếp tục công việc.
Tất cả đã trở thành những mảnh ghép trong cuộc đời người lính.
Nếu không có những năm tháng ấy, có lẽ tôi sẽ không có được sự trưởng thành như ngày hôm nay.
Ngày rời quân ngũ
Tháng 5 năm 2003, sau gần ba mươi năm phục vụ, tôi xuất ngũ.
Ngày rời đơn vị, trong lòng tôi có rất nhiều cảm xúc.
Gần ba mươi năm là một phần rất lớn của cuộc đời.
Từ ngày còn là một thanh niên trẻ tuổi bước chân vào quân ngũ, đến khi rời quân đội, mái tóc đã có nhiều đổi thay, cuộc đời cũng đã trải qua biết bao thăng trầm.
Tôi vui vì đã hoàn thành một chặng đường dài.
Nhưng cũng có chút lưu luyến.
Lưu luyến đơn vị.
Lưu luyến những người đồng chí, đồng đội.
Lưu luyến những năm tháng mà mình đã gắn bó gần như cả tuổi trẻ và phần lớn cuộc đời công tác.
Tôi trở về quê hương Triệu Lộc với một hành trang đặc biệt: những ký ức của gần ba mươi năm quân ngũ.
Nhìn lại chặng đường đã qua
Bây giờ, khi nhìn lại cuộc đời mình, tôi luôn cảm thấy tự hào về những năm tháng đã qua.
Tôi không cho rằng mình đã làm được điều gì quá lớn lao. Tôi chỉ nghĩ rằng mình đã cố gắng làm tốt công việc của một người quân nhân, hoàn thành những nhiệm vụ mà tổ chức và đơn vị giao phó.
Gần ba mươi năm trong quân đội đã cho tôi những bài học quý giá mà không trường lớp nào có thể thay thế.
Đó là bài học về kỷ luật.
Bài học về tình đồng đội.
Bài học về sự hy sinh và trách nhiệm.
Và bài học về cách sống có lý tưởng.
Lời gửi lại thế hệ trẻ
Ngày nay, đất nước đã có rất nhiều đổi thay. Thế hệ trẻ được sống trong điều kiện hòa bình, có nhiều cơ hội học tập, lập nghiệp và xây dựng tương lai.
Tôi luôn mong các thế hệ trẻ hiểu rằng cuộc sống bình yên hôm nay là thành quả của biết bao thế hệ cha anh đã cống hiến.
Mỗi người có một cách đóng góp khác nhau cho quê hương, đất nước. Nhưng dù ở vị trí nào, tôi nghĩ điều quan trọng nhất vẫn là phải sống có trách nhiệm, có lý tưởng và biết trân trọng những gì mình đang có.
Đối với tôi, gần ba mươi năm khoác áo lính là một phần không thể tách rời của cuộc đời.
Tôi tự hào vì đã được đứng trong hàng ngũ Quân đội nhân dân Việt Nam.
Tự hào vì đã được học tập, rèn luyện và trưởng thành trong môi trường quân đội.
Tự hào vì mình đã có những người đồng chí, đồng đội cùng đi qua những năm tháng tuổi trẻ.
Thời gian rồi sẽ tiếp tục trôi.
Những người lính năm xưa rồi sẽ già đi.
Nhưng những ký ức về một thời quân ngũ sẽ vẫn còn mãi.
Đó là ký ức của tuổi trẻ.
Là ký ức của tình đồng đội.
Là ký ức của những năm tháng cống hiến.
Và với tôi, đó mãi là một phần đẹp đẽ, đáng tự hào trong cuộc đời người lính Bùi Thành Đô.



