Cựu chiến binh

TỰ HÀO VIẾT TIẾP CÂU CHUYỆN CHA ÔNG

Nghệ An08/07/2026Nguyễn Đăng Lê Na (Đoàn xã Văn Hiến)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những câu chuyện không cần được kể bằng những lời lẽ hoa mỹ vẫn đủ khiến người nghe lặng đi. Có những ký ức đã đi qua hơn nửa thế kỷ nhưng mỗi lần được nhắc lại vẫn mang theo hơi thở của chiến trường, của những năm tháng tuổi trẻ sẵn sàng hiến dâng tất cả vì Tổ quốc. Cuộc gặp gỡ với ông Nguyễn Đình Cườngđã để lại trong em một cảm xúc như thế.

Nhìn người cựu chiến binh với dáng người đã in dấu thời gian, thật khó để hình dung rằng hơn năm mươi năm trước, khi mới học hết lớp 7, ông đã rời mái trường, rời gia đình để bước vào cuộc kháng chiến chống Mỹ. Cái tuổi đáng lẽ được cắp sách đến trường, được sống trong sự chở che của cha mẹ, ông lại khoác lên mình màu áo lính, mang theo khát vọng độc lập và niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.

Từ năm 1970 đến năm 1974, dấu chân người lính trẻ năm ấy đã đi qua nhiều chiến trường như Bình Định, Phú Yên, Quảng Nam, Quảng Ngãi, Lào và nhiều nơi khác. Mỗi vùng đất ông đi qua đều ghi dấu những tháng ngày chiến đấu đầy gian khổ. Đó là những đêm hành quân giữa rừng sâu, những ngày thiếu lương thực, những cơn sốt rét rừng, những trận bom cày xới mặt đất và cả những lần cái chết ở rất gần.

Thế nhưng, khi kể về chiến tranh, ông không nhắc nhiều đến những hiểm nguy mình đã trải qua. Điều ông nhắc nhiều nhất lại là đồng đội. Bởi giữa chiến trường, tình đồng chí không chỉ là sự sẻ chia mà còn là điểm tựa để mỗi người lính vượt qua mọi gian khổ. Họ chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm, cùng gánh vác nhiệm vụ và sẵn sàng lấy thân mình che chở cho nhau. Chính sự đoàn kết ấy đã làm nên sức mạnh để những người lính trẻ kiên cường chiến đấu vì độc lập của dân tộc.

Vào cuối năm 1973, trong trận chiến giữ chốt tại đèo Ông Nguyễn ( thuộc tỉnh Quảng Ngãi) - Đây là khu vực ranh giới chiến lược cực kỳ gian khổ tại miền Trung. Đơn vị c6d2e1f2 của ông thời kỳ đó có nhiệm vụ chốt chặn, đánh địch càn quét, bảo vệ hành lang vận chuyển chiến lược và giữ vững vùng căn cứ cách mạng. Khi bom đạn của kẻ thù trút xuống dữ dội, ông bị thương nặng và vĩnh viễn mất đi một cánh tay. Sau đó, ông được đưa về điều trị tại K14 Quảng Ngãi trong một thời gian dài.

Khi nghe ông kể đến đây, em bất giác nhìn về cánh tay đã không còn nguyên vẹn. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng dấu tích của nó vẫn còn ở đó, như một chứng nhân lặng lẽ của lịch sử. Điều khiến em xúc động không phải là vết thương, mà là cách ông kể về nó. Không một lời than vãn, không một chút tiếc nuối. Ông chỉ nhẹ nhàng nói về những người đồng đội đã cùng mình chiến đấu, về những người đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường để những người còn sống được trở về.

Trong câu chuyện của ông còn có những ký ức về nước bạn Lào. Trên mảnh đất ấy, những người lính Việt Nam đã cùng nhân dân và lực lượng cách mạng Lào sát cánh chiến đấu vì mục tiêu chung là độc lập và hòa bình. Dù khác tiếng nói, khác phong tục, họ vẫn xem nhau như những người anh em. Chính những năm tháng ấy đã góp phần vun đắp nên tình hữu nghị Việt Nam – Lào bền chặt, được xây dựng bằng sự sẻ chia, bằng mồ hôi, bằng máu và cả tuổi xuân của biết bao người lính.

Chiến tranh kết thúc, ông trở về với quê hương, mang theo những vết thương không thể lành lại như trước. Nhưng điều em cảm nhận được ở ông không phải là nỗi đau, mà là niềm tự hào. Tự hào vì đã sống một tuổi trẻ thật ý nghĩa. Tự hào vì đã góp một phần nhỏ bé để đất nước có được ngày hòa bình. Và hơn hết, ông luôn tin rằng mọi sự hy sinh của thế hệ mình đều xứng đáng nếu các thế hệ mai sau được sống trong độc lập, tự do.

Rời cuộc gặp, trong em vẫn còn vang lên từng lời kể của người lính năm xưa. Em chợt nhận ra rằng, lịch sử không chỉ nằm trong những trang sách, mà còn hiện hữu trong từng con người đang sống quanh mình. Mỗi vết sẹo, mỗi kỷ vật chiến tranh, mỗi ký ức được kể lại đều là một bài học quý giá về lòng yêu nước, về ý chí kiên cường và về tinh thần không bao giờ khuất phục của dân tộc Việt Nam.

Chúng em sinh ra khi đất nước đã hòa bình. Chúng em không phải đi qua chiến tranh, không phải đối mặt với bom đạn hay những mất mát như thế hệ cha anh. Nhưng chính vì vậy, chúng em càng phải biết trân trọng những gì mình đang có. Lòng biết ơn sẽ không chỉ dừng lại ở những lời tri ân, mà phải được thể hiện bằng hành động: học tập tốt hơn, sống có trách nhiệm hơn, giữ gìn truyền thống tốt đẹp của dân tộc và góp sức xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.

Có người đã để lại tuổi trẻ nơi chiến trường. Có người đã gửi lại một phần máu thịt của mình cho Tổ quốc. Để hôm nay, chúng em được lớn lên trong những mùa hè không còn tiếng bom, được đến trường trong những buổi sáng bình yên và được tự hào cất cao tiếng hát dưới lá cờ đỏ sao vàng.

Thời gian sẽ tiếp tục trôi, nhưng những người lính như ông Nguyễn Đình Cườngsẽ mãi là biểu tượng đẹp của lòng yêu nước và tinh thần cống hiến. Câu chuyện của ông không chỉ giúp em hiểu hơn về chiến tranh, mà còn nhắc em rằng: hòa bình là thành quả được đánh đổi bằng biết bao máu xương. Và chính thế hệ trẻ hôm nay có trách nhiệm gìn giữ thành quả ấy, viết tiếp truyền thống vẻ vang của cha anh bằng tri thức, bằng khát vọng cống hiến và bằng tình yêu tha thiết dành cho Tổ quốc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
TỰ HÀO VIẾT TIẾP CÂU CHUYỆN CHA ÔNG | Câu chuyện thời hoa lửa