Bài viết

TỪ HỐ BOM ĐẾN NHỮNG CON ĐƯỜNG XANH

Tác giả : Phạm Thị Phương Anh

Hà Nội22/08/2026phường An Biên (phường An Biên)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nửa thế kỷ sau ngày Đại đội 913 hoàn thành nhiệm vụ

Ngày nay, những tuyến đường ở Bắc Thái đã trở nên rộng rãi và bình yên. Những chiếc xe đi qua không còn phải tránh hố bom, người dân không còn phải chạy xuống hầm mỗi khi nghe tiếng máy bay.

Nhưng để có những con đường bình yên ấy, từng có một thế hệ phải đứng giữa bom đạn để giữ đường.

Đó là những thanh niên xung phong Đại đội 913.

Đại đội được thành lập trong những năm chiến tranh phá hoại miền Bắc. Khoảng 150 thanh niên từ nhiều vùng quê Bắc Thái đã cùng nhau thực hiện nhiệm vụ bảo đảm giao thông trên các tuyến đường chiến lược.

Họ đi đến Na Rì, Ngân Sơn, Định Hóa, Linh Sơn, Đa Phúc và nhiều địa bàn khác. Ở đâu có đường bị phá, ở đó có TNXP.

Ban ngày họ san đất, lấp hố bom. Ban đêm họ sửa đường dưới ánh sáng hạn chế. Vừa phục vụ chiến đấu, họ vừa tăng gia sản xuất và học văn hóa.

Những tiếng hát thường xuyên vang lên trong công trường. Đó là cách những người trẻ giữ tinh thần lạc quan giữa chiến tranh.

Nhưng phía sau tiếng hát là rất nhiều mất mát.

Ngày 12/6/1967, họ cứu thương sau trận đánh vào trận địa tên lửa tại Trại Cau. Nhiều đội viên tham gia hiến máu.

Tháng 7/1972, tuyến đường 16A bị đánh phá dữ dội. Cuối năm, những trận B52 tiếp tục gây tổn thất lớn.

Ngày 29/12/1972, năm đội viên Đại đội 913 hy sinh. Tám người khác bị thương. Nhưng chỉ ít lâu sau, tuyến đường lại được sửa chữa để đoàn xe tiếp tục đi.

Đó là hình ảnh khiến người ta khó quên nhất về TNXP: nỗi đau vừa xảy ra, nhưng nhiệm vụ vẫn phải tiếp tục.

Sau năm 1975, họ trở về cuộc sống bình thường. Nhiều người lập gia đình, làm việc, nuôi con.

Nửa thế kỷ sau, họ gặp lại nhau. Không còn là những chàng trai, cô gái năm nào mà đã trở thành những ông bà tóc bạc.

Họ chỉ mong một điều: nơi 5 đồng đội Đại đội 913 hy sinh sẽ có một tấm bia để thế hệ sau biết rằng dưới những con đường bình yên hôm nay từng có tuổi trẻ, máu và nước mắt của một thế hệ.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn