Cựu chiến binh

Từ hoa lửa trở về

Hải Phòng25/08/2026Nguyễn Thị Hằng (Đoàn UBND tỉnh)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, khi vừa tròn 20 tuổi, ông Trần Đình Tuyên đang theo học tại Trường Trung cấp Kiến trúc Hà Đông. Ở cái tuổi mà nhiều người trẻ đang miệt mài với sách vở, với những dự định của tương lai, chàng trai ấy đã tạm gác việc học, lên đường nhập ngũ theo tiếng gọi của Tổ quốc.

Năm tháng chiến tranh đã đưa người thanh niên quê Quảng Hợp vào quân ngũ. Trong 5 năm phục vụ trong quân đội, ông có hơn 3 năm chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị – mảnh đất từng là một trong những chiến trường ác liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước. Trong những năm tháng ấy, ông Trần Đình Tuyên đã hai lần bị thương.

Không có nhiều lời kể được lưu lại về từng trận đánh, từng khoảnh khắc nơi chiến trường. Nhưng chỉ vài dòng tư liệu về hơn ba năm chiến đấu và hai lần bị thương cũng đủ để hình dung một phần những năm tháng tuổi trẻ mà ông đã đi qua – những năm tháng của bom đạn, gian khổ và sự hy sinh.

Cuối năm 1976, sau 5 năm trong quân ngũ, ông Trần Đình Tuyên phục viên trở về quê hương với chế độ bệnh binh 2/3. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng hành trang trở về của người lính không chỉ là những vết thương trên cơ thể. Đó còn là ký ức của một thời tuổi trẻ đã được gửi lại nơi chiến trường.

Năm 1977, ông kết duyên với bà Tưởng Thị Túy, quê ở thôn Phúc Kiều, xã Quảng Tùng. Bà cũng là một người đã đi qua những năm tháng chiến tranh, từng là chiến sĩ thông tin thuộc C595, Đoàn 559 và cũng là bệnh binh 2/3.

Cuộc gặp gỡ của hai con người từng khoác áo lính đã mở ra một chặng đường mới. Nếu những năm tháng chiến tranh là quãng đời tuổi trẻ của sự cống hiến và hy sinh, thì khi trở về, cuộc sống đặt trước họ một cuộc chiến khác – cuộc chiến chống lại đói nghèo, xây dựng mái ấm và gây dựng tương lai trên chính quê hương mình.

Từ quân ngũ trở về, vợ chồng ông Trần Đình Tuyên lựa chọn gắn bó với vùng đồi quê hương. Họ cùng nhau khai hoang, trồng cây, chăn nuôi, từng bước xây dựng kinh tế gia đình. Những kiến thức ông tích lũy được từ thời đi học, trong quân đội và qua sách báo được vận dụng vào công việc sản xuất.

Theo bài viết đã được đăng tải, sau này gia đình ông phát triển mô hình trang trại với rừng thông, chăn nuôi bò lai, gà và nhiều loại cây ăn quả, cây trầm dó. Không chỉ làm kinh tế cho gia đình, ông còn tham gia hướng dẫn, hỗ trợ bà con trong sản xuất, chăn nuôi và từng được giao phụ trách công tác khuyến nông tại 4 xã.

Nhưng dẫu cuộc sống đã bước sang một trang mới, những năm tháng trong quân ngũ vẫn là một phần không thể phai mờ. Khi ở địa phương thành lập tổ chức Hội Cựu chiến binh, ông tích cực vận động các cựu binh trong thôn thành lập Chi hội Cựu chiến binh Hợp Phú; sau đó được bầu làm Phó Chủ tịch Hội Cựu chiến binh xã.

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua kể từ ngày chàng thanh niên 20 tuổi tạm gác bút nghiên để lên đường nhập ngũ. Những trang vở năm nào đã khép lại để nhường chỗ cho một hành trình khác – hành trình của người lính đi qua chiến tranh, mang trên mình những vết thương, rồi trở về bắt đầu lại từ mảnh đất quê hương.

Câu chuyện của cựu chiến binh Trần Đình Tuyên không chỉ là câu chuyện về một người đã từng đi qua chiến trường Quảng Trị. Đó còn là câu chuyện về một thế hệ đã dành tuổi trẻ cho những năm tháng gian khó của đất nước.

Và có lẽ, điều còn lại sau những năm tháng hoa lửa không chỉ là ký ức về chiến tranh. Đó còn là ý chí của người lính – dù ở chiến trường hay trong cuộc sống đời thường, vẫn luôn tìm cách vượt qua gian khó để bước tiếp.

Từ một chàng học viên Trường Trung cấp Kiến trúc Hà Đông lên đường nhập ngũ năm 1972, trải qua hơn ba năm chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị, hai lần bị thương, rồi trở về quê hương xây dựng cuộc sống cùng người vợ cũng từng là một chiến sĩ thông tin của Đoàn 559, cuộc đời ông Trần Đình Tuyên là một hành trình nối dài giữa thời chiến và thời bình.

Một thời tuổi trẻ đã đi qua trong hoa lửa. Và sau hoa lửa, người lính năm xưa lại tiếp tục một hành trình khác – lặng lẽ, bền bỉ xây dựng cuộc sống trên chính quê hương mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn