Từ “khắc tinh B-52” đến người "truyền lửa" Bộ đội Cụ Hồ
Từ “khắc tinh B-52” đến người "truyền lửa" Bộ đội Cụ Hồ
Sinh ra trong thời chiến, Nguyễn Đình Kiên sớm lựa chọn con đường của một người lính. Tháng 12 năm 1966, khi đang là sinh viên Trường Đại học Nông nghiệp, ông gác lại tất cả: Giảng đường, ước mơ cá nhân để khoác lên mình màu áo lính. Quyết định ấy, ông kể, đến rất tự nhiên: “Khi Tổ quốc cần, thì mình phải đi thôi”.
Ngày nhập ngũ, mẹ ông dặn một câu giản dị: “Đi bộ đội thì cố mà giữ mình, nhưng nếu cần, thì phải giữ nước trước”. Câu nói ấy theo ông suốt những năm tháng chiến đấu.Từ một chàng sinh viên, ông trở thành người lính Phòng không – Không quân. Những ngày đầu huấn luyện, mọi thứ đều mới mẻ. Từ khí tài, kỹ thuật đến nhịp sống quân ngũ. Nhưng chính môi trường kỷ luật ấy đã rèn giũa nên một Nguyễn Đình Kiên rất khác. Kiên định, chính xác và bản lĩnh.
Trong suốt những năm tháng chiến đấu, ông tham gia 52 trận đánh lớn nhỏ, trực tiếp cùng đơn vị bắn rơi 12 máy bay Mỹ, trong đó có 4 chiếc B-52 – biểu tượng sức mạnh không quân chiến lược của Hoa Kỳ.
Khi nhắc đến cuộc đời binh nghiệp, ông nói ít. Nhưng mỗi khi nhắc đến tháng 12-1972, giọng ông trầm lại. Đó là thời điểm Hà Nội bước vào trận quyết chiến. Không quân Mỹ huy động B-52 đánh phá với cường độ chưa từng có. Trên màn hình radar, tín hiệu mục tiêu bị che lấp bởi những dải nhiễu điện tử dày đặc. Có lúc, tất cả chỉ là một màn trắng xóa. Chỉ vào bức ảnh đã cũ, mờ theo dấu thời gian, ông chậm rãi nói: “Không nhìn thấy rõ mục tiêu, nhưng vẫn phải bắn”.Khi ấy, ông là sĩ quan của Tiểu đoàn Tên lửa 57. Trận địa liên tục bị uy hiếp, khí tài hao mòn, đạn dược cạn dần. Và rồi đến thời điểm mà mỗi quyết định đều mang tính sống còn. Tiểu đoàn chỉ còn lại hai quả tên lửa cuối cùng.
Không ai nói ra, nhưng tất cả đều hiểu: Nếu bắn trượt, họ sẽ mất khả năng chiến đấu. Không khí trong cabin điều khiển đặc quánh. Những ánh mắt trao nhau, không cần lời.
“Phóng!”
Quả đạn thứ nhất rời bệ, xé toạc màn đêm. Một khoảng lặng căng thẳng. Rồi tín hiệu - mục tiêu bị tiêu diệt. Không kịp nghỉ, quả thứ hai tiếp tục được phóng lên. Chỉ trong vòng chưa đầy 10 phút, hai chiếc B-52 lần lượt bị bắn rơi.



