Cựu chiến binh

TỪ KHUÔN LÙNG ĐẾN MỘT MIỀN ĐẤT XA – BỐN NĂM TUỔI TRẺ Ở CAMPUCHIA

Năm 1977, Hoàng Văn Chạm rời quê hương Khuôn Lùng lên đường nhập ngũ. Bốn năm trong quân đội sau đó gắn ông với những ngày tháng làm nhiệm vụ và chiến đấu tại Campuchia. Đến năm 1981, ông xuất ngũ trở về quê hương. Những năm tháng ấy đã lùi xa, nhưng với người từng trực tiếp đi qua, Campuchia vẫn là một phần ký ức về tuổi trẻ, về đồng đội và một giai đoạn không thể quên của đời người lính.

Tuyên Quang18/08/2026Vàng Seo Bình (Đoàn xã Khuôn Lùng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
TỪ KHUÔN LÙNG ĐẾN MỘT MIỀN ĐẤT XA – BỐN NĂM TUỔI TRẺ Ở CAMPUCHIA

Hoàng Văn Chạm sinh năm 1958, quê ở xã Khuôn Lùng.

Năm 1977, khi vừa bước sang tuổi 19, ông rời gia đình lên đường nhập ngũ.

Đó là những năm đất nước vừa bước ra khỏi cuộc chiến tranh kéo dài, nhưng nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc vẫn còn nhiều khó khăn. Ở phía Tây Nam, tình hình diễn biến phức tạp, những người lính tiếp tục lên đường làm nhiệm vụ.

Hoàng Văn Chạm cũng bắt đầu cuộc đời quân ngũ trong hoàn cảnh ấy.

Từ quê hương Khuôn Lùng, ông bước vào môi trường quân đội. Những ngày đầu tiên là những buổi huấn luyện, những giờ sinh hoạt theo nền nếp và cuộc sống tập thể. Một thanh niên quen với gia đình và bản làng phải học cách sống xa nhà, tự lập và tuân thủ kỷ luật.

Những người cùng nhập ngũ dần trở thành đồng đội.

Họ cùng tập luyện, cùng làm việc và chia sẻ với nhau những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống hàng ngày. Đối với người lính trẻ, đó cũng là khoảng thời gian trưởng thành rất nhanh.

Sau thời gian huấn luyện, ông Chạm được phân công tham gia chiến đấu và làm nhiệm vụ tại Campuchia.

Từ vùng quê miền núi đến một đất nước cách xa quê nhà, đó là một hành trình không hề đơn giản.

Campuchia khi ấy còn chịu nhiều hậu quả của chiến tranh. Đối với những người lính Việt Nam làm nhiệm vụ tại đây, cuộc sống là những ngày xa gia đình, điều kiện sinh hoạt còn nhiều thiếu thốn và nhiệm vụ luôn đòi hỏi sự cảnh giác.

Có những ngày phải hành quân.

Có những ngày thực hiện nhiệm vụ trong điều kiện thời tiết nóng, địa hình xa lạ. Người lính phải làm quen với môi trường mới, từ cảnh vật, khí hậu cho đến những con đường và địa bàn chưa từng biết trước đó.

Nhưng dù ở đâu, cuộc sống của người lính vẫn có những điều rất giống nhau.

Đó là những bữa cơm tập thể, những phiên trực, những buổi huấn luyện và những giờ nghỉ ngồi bên đồng đội. Xa quê, câu chuyện thường quay về gia đình.

Một lá thư từ quê nhà có thể khiến cả ngày của người lính vui hơn.

Một tin tức về cha mẹ, anh em hay bản làng đôi khi trở thành điều được chờ đợi nhất. Bởi ở nơi xa xôi ấy, quê hương luôn là thứ gần gũi nhất trong ký ức.

Trong những năm tháng ở Campuchia, tình đồng đội cũng trở thành chỗ dựa.

Cùng nhau đi qua những ngày khó khăn, cùng chia sẻ công việc và cùng động viên nhau hoàn thành nhiệm vụ. Có những người sau này vẫn giữ liên lạc, cũng có những người mỗi người một nơi khi trở về.

Nhưng ký ức về những năm tháng cùng nhau vẫn còn.

Với Hoàng Văn Chạm, quãng thời gian quân ngũ kéo dài 4 năm, từ 1977 đến 1981.

Bốn năm ấy cũng chính là những năm đầu của tuổi trưởng thành.

Năm 1977, ông rời quê khi mới 19 tuổi.

Đến năm 1981, ông trở về khi đã 23 tuổi.

Ở giữa hai mốc thời gian ấy là một phần tuổi trẻ được trải qua trong quân đội, nơi đất khách Campuchia và bên cạnh những người đồng đội.

Đến năm 1981, ông xuất ngũ.

Sau bốn năm xa quê, ngày trở về có lẽ là một ngày rất đặc biệt. Những con đường quen thuộc, gia đình và cuộc sống ở Khuôn Lùng trở lại trước mắt. Nhưng người trở về không còn là chàng trai 19 tuổi của ngày nhập ngũ.

Ông đã có thêm bốn năm trải nghiệm, bốn năm sống trong môi trường quân đội và một quãng thời gian đặc biệt tại Campuchia.

Cuộc sống sau quân ngũ tiếp tục.

Công việc gia đình, cuộc sống quê hương dần trở thành nhịp sống thường ngày. Nhưng trong ký ức, những năm tháng ở Campuchia vẫn có một vị trí riêng.

Có những địa danh chỉ cần nhắc tên là cả một quãng đời hiện về.

Có những người đồng đội dù nhiều năm không gặp vẫn khó quên.

Và có những kỷ niệm tưởng nhỏ bé khi đang ở chiến trường, nhưng càng về sau càng trở nên quý giá.

Với Hoàng Văn Chạm, Campuchia là một phần ký ức như vậy.

Bốn năm từ 1977 đến 1981 không phải là toàn bộ cuộc đời ông, nhưng đó là bốn năm của tuổi trẻ, bốn năm sống xa gia đình và bốn năm gắn với một nhiệm vụ đặc biệt của người lính.

Ngày nay, chiến tranh đã lùi xa.

Những người từng đi qua những năm tháng ấy cũng đã có tuổi. Nhưng những câu chuyện về họ vẫn đáng được nhắc lại, bởi phía sau mỗi mốc thời gian là một con người, một gia đình và một quãng đời đã từng gắn với nhiệm vụ chung của đất nước.

Hoàng Văn Chạm đã trở về quê hương từ năm 1981.

Nhưng ở đâu đó trong ký ức của ông, có lẽ vẫn còn những ngày tháng tuổi 19, những người đồng đội và những con đường xa xôi nơi Campuchia.

Bốn năm quân ngũ – một quãng đời tuổi trẻ, một miền đất xa và những ký ức vẫn còn ở lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn