TỪ KHUÔN LÙNG ĐẾN NHỮNG NĂM THÁNG Ở CAMPUCHIA
Năm 1979, khi vừa bước vào tuổi đôi mươi, Hoàng Văn Chẳng rời quê hương Khuôn Lùng lên đường nhập ngũ. Bốn năm sau đó, tuổi trẻ của ông gắn với quân đội và những năm tháng chiến đấu, làm nhiệm vụ tại Campuchia. Đến năm 1983, ông xuất ngũ trở về quê hương, khép lại một chặng đời tuy không dài nhưng đủ để lưu lại nhiều ký ức về người lính, về đồng đội và những ngày tháng xa nhà

Hoàng Văn Chẳng sinh năm 1960, quê ở xã Khuôn Lùng.
Năm 1979, khi mới 19 tuổi, ông lên đường nhập ngũ.
Đó là thời điểm đất nước vừa trải qua những năm tháng chiến tranh kéo dài và nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc vẫn còn rất nặng nề. Với lớp thanh niên sinh ra trong những năm chiến tranh, việc khoác lên mình bộ quân phục và lên đường thực hiện nghĩa vụ đã trở thành một phần của tuổi trẻ.
Hoàng Văn Chẳng cũng bắt đầu cuộc đời người lính từ một cuộc chia tay như thế.
Rời quê hương, ông bước vào môi trường quân đội. Những ngày đầu là những buổi huấn luyện, những giờ sinh hoạt theo nền nếp và những công việc hoàn toàn khác với cuộc sống quen thuộc ở gia đình.
Ở tuổi 19, những điều ấy chắc hẳn không dễ dàng.
Nhưng môi trường quân đội cũng chính là nơi người thanh niên học cách trưởng thành. Từ việc tuân thủ kỷ luật, sống cùng tập thể đến việc biết chia sẻ công việc với đồng đội, từng ngày người lính dần quen với cuộc sống mới.
Sau thời gian huấn luyện, ông Chẳng được phân công tham gia chiến đấu và thực hiện nhiệm vụ tại Campuchia.
Đối với một thanh niên miền núi như ông, Campuchia khi ấy là một vùng đất xa xôi. Khoảng cách với quê nhà rất lớn, còn điều kiện sinh hoạt và chiến đấu thì nhiều gian khổ.
Những ngày ở chiến trường không chỉ có những thời điểm căng thẳng.
Phần lớn cuộc sống của người lính được tạo nên từ những công việc lặp lại mỗi ngày: hành quân, trực, huấn luyện, thực hiện nhiệm vụ và chăm lo cho sinh hoạt của đơn vị. Có những ngày tưởng như bình thường, nhưng chỉ cần một tình huống bất ngờ xảy ra, tất cả đều phải nhanh chóng vào vị trí.
Xa quê lâu ngày, nỗi nhớ gia đình cũng trở thành một phần của cuộc sống.
Những lá thư từ quê nhà, nếu có, luôn là điều được mong chờ. Một tin tức về cha mẹ, anh em hay bản làng cũng khiến người lính cảm thấy quê hương như gần hơn.
Còn bên cạnh họ là những người đồng đội.
Cùng đi qua những ngày tháng ở một đất nước xa lạ, cùng ăn, cùng ở và cùng thực hiện nhiệm vụ, những người lính dần hình thành một sự gắn bó rất đặc biệt. Nhiều tình bạn bắt đầu từ những điều rất giản dị như thế.
Với Hoàng Văn Chẳng, quãng thời gian quân ngũ kéo dài 4 năm, từ năm 1979 đến năm 1983.
Bốn năm ấy gần như trọn vẹn những năm đầu tuổi đôi mươi của ông.
Năm 1979, ông rời quê khi mới 19 tuổi.
Đến năm 1983, ông trở về khi đã 23 tuổi, mang theo những trải nghiệm mà chỉ những người từng sống trong môi trường quân đội và từng đi qua chiến trường mới có thể hiểu hết.
Đến năm 1983, ông xuất ngũ.
Ngày trở về chắc hẳn có nhiều cảm xúc. Sau những năm xa nhà, được trở lại với gia đình, với bản làng và cuộc sống quen thuộc là một dấu mốc đặc biệt đối với bất kỳ người lính nào.
Nhưng những năm tháng ở Campuchia không vì thế mà biến mất.
Thời gian có thể làm những chi tiết nhỏ dần phai đi, nhưng những địa danh, những người đồng đội và những năm tháng tuổi trẻ thường vẫn nằm lại trong ký ức.
Campuchia đối với Hoàng Văn Chẳng không chỉ là một nơi ông từng đến.
Đó là nơi ông đã sống những năm tháng tuổi trẻ, cùng đồng đội thực hiện nhiệm vụ trong một giai đoạn đất nước còn nhiều khó khăn.
Sau khi xuất ngũ, ông trở về quê hương Khuôn Lùng và tiếp tục cuộc sống đời thường.
Nhìn lại chặng đường ấy, chỉ có vài dấu mốc: năm 1979 nhập ngũ, bốn năm làm nhiệm vụ tại Campuchia và năm 1983 xuất ngũ.
Nhưng phía sau những mốc thời gian ấy là một quãng đời của người lính – những ngày xa gia đình, những lần hành quân, những giờ phút cùng đồng đội và những ký ức về một vùng đất cách quê hương rất xa.
Có những người đi qua chiến tranh rồi trở về sống một cuộc đời bình dị.
Hoàng Văn Chẳng là một trong những người như thế.
Năm tháng đã trôi qua, những ngày ở Campuchia đã trở thành chuyện của quá khứ, nhưng với người từng trực tiếp trải qua, đó vẫn là một phần tuổi trẻ không dễ quên – một quãng đời mà người con Khuôn Lùng đã gửi lại nơi đất khách trong những năm tháng quân ngũ.



