Từ Lam Sơn đến ngày độc lập | Lê Lợi (Đặng Đình Thao - Bí thư Chi đoàn ấp 2A)
Năm 1428, Lê Lợi lên ngôi Hoàng đế, lấy niên hiệu Thuận Thiên, mở đầu triều Hậu Lê. Ông mất năm 1433, nhưng tên tuổi vẫn còn sống trong lịch sử. Từ Lam Sơn, một cuộc khởi nghĩa đã trở thành một cuộc chiến tranh giải phóng dân tộc, đưa Đại Việt thoát khỏi ách đô hộ và bước vào thời kỳ phát triển mới.
Có những nhân vật lịch sử mà mỗi khi nhắc đến, tôi lại hình dung trước mắt mình một vùng đất, một thời đại và cả một cuộc đấu tranh lớn của dân tộc. Với tôi, Lê Lợi là một con người như thế. Ông sinh năm 1385, mất năm 1433, là người lãnh đạo cuộc khởi nghĩa Lam Sơn, đánh đuổi quân Minh và mở ra một trang mới cho lịch sử Đại Việt.
Đầu thế kỷ XV, đất nước rơi vào ách đô hộ của nhà Minh. Chính sách cai trị hà khắc khiến đời sống nhân dân vô cùng cực khổ. Trong hoàn cảnh ấy, tại vùng Lam Sơn, Lê Lợi đã nuôi chí lớn cứu nước. Tôi hình dung ông khi ấy không chỉ nhìn thấy nỗi khổ trước mắt của người dân, mà còn nhận ra một điều quan trọng: muốn giành lại độc lập, phải tập hợp được sức mạnh của toàn dân.
Năm 1418, Lê Lợi dựng cờ khởi nghĩa ở Lam Sơn. Những ngày đầu vô cùng gian nan. Nghĩa quân ít người, thiếu lương thực và vũ khí, trong khi quân Minh có lực lượng mạnh hơn rất nhiều. Có lúc nghĩa quân phải rút lên vùng núi Chí Linh, chịu cảnh thiếu thốn và bị truy đuổi gắt gao. Nhưng chính trong gian khổ ấy, phẩm chất của Lê Lợi càng được thể hiện rõ. Ông không nóng vội tìm kiếm một chiến thắng bằng mọi giá. Ông biết bảo toàn lực lượng, xây dựng căn cứ và từng bước thu phục lòng dân.
Tôi đặc biệt ấn tượng với việc Lê Lợi quy tụ được nhiều người tài. Nguyễn Trãi là một trong những người có vai trò quan trọng bên cạnh ông. Nếu Lê Lợi là người có bản lĩnh lãnh đạo và khả năng quy tụ lực lượng thì Nguyễn Trãi là người đóng góp sâu sắc về tư tưởng, đường lối và chiến lược. Sự kết hợp ấy đã tạo nên sức mạnh đặc biệt cho cuộc khởi nghĩa.
Từ những năm tháng gian nan ở Lam Sơn, nghĩa quân từng bước trưởng thành. Đến năm 1424, nghĩa quân chuyển hướng hoạt động vào Nghệ An, rồi mở rộng địa bàn xuống phía Nam. Sau đó, lực lượng Lam Sơn tiến ra Bắc, liên tiếp giành thắng lợi.
Năm 1427, quân Minh phải đối mặt với thất bại lớn. Chiến thắng Chi Lăng – Xương Giang đã đánh tan lực lượng viện binh, buộc quân Minh phải chấp nhận rút khỏi Đại Việt. Thời khắc mà Lê Lợi chứng minh rõ nhất tài năng của một người lãnh đạo. Ông không chỉ biết đánh giặc mà còn biết kết hợp quân sự với ngoại giao, mở đường cho chiến tranh kết thúc trong điều kiện có lợi cho đất nước.
Năm 1428, Lê Lợi lên ngôi Hoàng đế, lấy niên hiệu Thuận Thiên, mở đầu triều Hậu Lê. Ông mất năm 1433, nhưng tên tuổi vẫn còn sống trong lịch sử. Từ Lam Sơn, một cuộc khởi nghĩa đã trở thành một cuộc chiến tranh giải phóng dân tộc, đưa Đại Việt thoát khỏi ách đô hộ và bước vào thời kỳ phát triển mới.
Nhìn lại cuộc đời ông, tôi nhận ra rằng điều làm nên tầm vóc của Lê Lợi không chỉ là chiến thắng quân Minh. Đó còn là khả năng biến một lực lượng nhỏ bé thành một đội quân lớn mạnh, biến ý chí của một nhóm người thành khát vọng chung của cả dân tộc. Lê Lợi đã cho thấy rằng trong cuộc đấu tranh giành độc lập, lòng dân chính là nền tảng của sức mạnh.
Với tôi, Lê Lợi chính là hình ảnh tiêu biểu của một con người đứng lên giữa những năm tháng đen tối, kiên trì đi qua gian khổ và cuối cùng đưa dân tộc đến ngày độc lập. Từ một ngọn cờ Lam Sơn, ông đã thắp lên ngọn lửa tự chủ, để rồi ngọn lửa ấy soi sáng cả một trang sử hào hùng của dân tộc Việt Nam.



