Từ Lam Sơn Khởi Nghĩa, Đánh Đuổi Giặc Minh Giành Độc Lập
Lê Lợi, đời sau kính tôn là Lê Thái Tổ, người con kiên cường của vùng đất Lam Sơn, Thanh Hóa. Lớn lên trong thời kỳ non sông ta chìm trong đêm dài bị giặc Minh đô hộ, nhân dân chịu đủ sự áp bức, bóc lột, máu chảy thành sông, xương chất thành núi. Từ khi còn trẻ, Lê Lợi đã nuôi chí lớn: “Tại sao con cháu Vua Hùng lại phải cúi đầu làm nô lệ cho kẻ phương Bắc? Ta thà chết chứ không thể ngồi yên nhìn tổ tiên để lại giang sơn mà rơi vào tay giặc!”
Năm 1418, tại núi Lam Sơn, Lê Lợi dựng cờ khởi nghĩa, kêu gọi đồng bào cùng đứng lên giành lại độc lập. Những ngày đầu gian khó vô cùng: lực lượng nghĩa quân còn mỏng, thiếu lương thực, thiếu vũ khí, bao lần bị giặc vây hãm, phải rút lui vào rừng sâu núi thẳm, ăn bắp sắn, ngủ dưới trời mưa giông. Nhưng Lê Lợi không hề nao núng, ông luôn đồng khổ với tướng sĩ, chia sẻ từng miếng ăn, tấm chăn, nói với mọi người: “Chúng ta cùng nhau khởi nghĩa, thì sống cùng sống, chết cùng chết, không bao giờ bỏ nhau!”. Chính tấm lòng nhân ái và ý chí sắt đá ấy đã thu phục nhân tâm, khiến hào kiệt khắp nơi đổ về, nhân dân tự nguyện ủng hộ lương thực, ngựa thóc.
Suốt mười năm trường, Lê Lợi lãnh đạo nghĩa quân kiên trì đấu tranh. Ông không chỉ dũng cảm xông vào trận tiền, mà còn tài trí dùng kế sách: vừa đánh vừa chiêu dụ, giải phóng từng vùng đất, giành được lòng dân. Đỉnh cao kỳ tích là trận Chi Lăng – Xương Giang năm 1427: nghĩa quân đại phá quân viện trợ của giặc Minh, chém đầu tướng giặc Lý Thường, bắt sống và tiêu diệt hàng vạn địch, khiến quân Minh hoảng sợ đến tận xương tủy, buộc chúng phải rút lui hoàn toàn ra khỏi bờ cõi. Non sông Việt Nam sau hơn một nghìn năm bị đô hộ, cuối cùng lại trở về với chủ nhân đích thực của mình.
Năm 1428, Lê Lợi chính thức lên ngôi Hoàng đế, lập triều đại Hậu Lê, đặt quốc hiệu là Đại Việt. Sau khi lên ngôi, ông không hưởng lạc, không phóng khoáng, mà chăm lo xây dựng nước nhà: giảm thuế khóa, khoan hình phạt, khuyến nông nghiệp, cho nhân dân được yên ổn làm ăn. Ông thường nói: “Đất nước được độc lập, không phải do một người ta mà có. Đó là công lao của toàn dân. Vậy thì phải yêu thương nhân dân, chăm lo cho nhân dân được ấm no, đó mới là trách nhiệm của người cầm quyền!”.
Lê Thái Tổ đã làm nên kỳ tích vĩ đại: từ một người nông dân với tấm lòng yêu nước và ý chí sắt đá, đã đánh đuổi kẻ thù hùng mạnh, giành lại độc lập cho dân tộc. Tên tuổi ông mãi là ngọn lửa thời hoa lửa rực sáng, chứng minh một chân lý muôn đời: chí lớn, lòng nhân và sự đoàn kết của toàn dân có thể làm nên mọi điều kỳ diệu. Khi toàn dân một lòng, thì dù kẻ thù có mạnh đến đâu, cũng nhất định sẽ bị đánh bại!



