Bài viết

TỪ LÀNG BIỂN HẬU LỘC ĐẾN NGÀY TRỞ VỀ

“Các cháu không cần phải sống như thế hệ ông. Các cháu chỉ cần biết quý những gì mình đang có.”

Thanh Hóa17/09/2026Xã Vạn Lộc (Xã Vạn Lộc)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

TỪ LÀNG BIỂN HẬU LỘC ĐẾN NGÀY TRỞ VỀ

Nhân vật: Ông Đặng Văn Sơn
Sinh năm: 1954
Quê quán: Vạn Lộc

Có một thế hệ đã rời quê khi tuổi đời còn rất trẻ.

Họ đi từ những làng biển, những cánh đồng, những mái nhà nghèo của miền quê Thanh Hóa.

Họ đi mà không biết ngày trở về.

Ông Đặng Văn Sơn là một người như thế.

Sinh năm 1954 tại xã Phú Lộc, ông lớn lên trong một gia đình lao động.

Tuổi thơ của ông gắn với biển và những ngày tháng thiếu thốn.

Khi chiến tranh đến, tiếng máy bay và tiếng bom trở thành một phần quen thuộc của cuộc sống.

Đến tuổi, ông nhập ngũ.

Ông từng làm nhiệm vụ vận tải và tiếp tế.

Công việc không trực tiếp cầm súng chiến đấu trong từng trận đánh, nhưng mỗi chuyến hàng đến được đơn vị phía trước đều có ý nghĩa quan trọng.

Có những chuyến xe phải đi xuyên đêm.

Có những lần vừa đến nơi thì bom đánh.

Có những lần quay về mà trên xe đã thiếu một người.

Ông kể:

“Đi rồi mới biết chiến tranh khốc liệt thế nào. Nhưng đã đi thì chỉ biết cố gắng.”

Những năm tháng ấy, ông học được cách sống vì tập thể.

Một người mệt, người khác đỡ.

Một người thiếu nước, mọi người chia.

Một người bị thương, tất cả cùng tìm cách đưa về.

Ông nói rằng điều làm ông nhớ nhất không phải là những trận đánh.

Mà là chữ “anh em”.

Bởi trong chiến tranh, những người không cùng quê, không cùng họ hàng vẫn có thể trở thành người thân.

Ngày hòa bình, ông trở về Phú Lộc.

Ông lại làm những công việc bình dị của quê hương.

Sáng ra biển.

Chiều về nhà.

Nuôi con.

Rồi đến khi có cháu, ông bắt đầu kể cho chúng nghe chuyện ngày xưa biết bao người lính năm ấy, vẫn còn một con đường dài của tuổi.

Ông không kể để các cháu sợ chiến tranh.

Ông kể để các cháu hiểu giá trị của hòa bình.

Ông thường nói:

“Các cháu không cần phải sống như thế hệ ông. Các cháu chỉ cần biết quý những gì mình đang có.”

Ngoài kia, biển vẫn ngày ngày vỗ sóng.

Những con thuyền vẫn ra khơi.

Trẻ nhỏ vẫn đến trường.

Đất nước đã bước sang một thời đại khác.

Nhưng trong ký ức của ông Sơn và biết bao người lính năm ấy, vẫn còn một con đường dài của tuổi trẻ.

Con đường bắt đầu từ một làng quê nghèo.

Đi qua chiến tranh.

Đi qua những mất mát.

Và cuối cùng trở về với quê hương.

Có thể thời gian đã làm tóc người lính bạc đi.

Có thể những vết thương đã thành sẹo.

Có thể nhiều người đồng đội đã nằm lại ở những vùng đất xa xôi.

Nhưng một điều không bao giờ thay đổi: họ đã từng sống một tuổi trẻ đầy trách nhiệm.

Và chính những năm tháng ấy đã góp phần làm nên bình yên của hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
TỪ LÀNG BIỂN HẬU LỘC ĐẾN NGÀY TRỞ VỀ | Câu chuyện thời hoa lửa