Cựu chiến binh

Từ làng quê Quỳnh Lý đến chiến trường Quảng Trị

Câu chuyện kể lại hành trình đầy gian khổ của ông Vũ Trọng Rạng từ một làng quê yên bình ở miền Bắc đến chiến trường Quảng Trị khốc liệt năm 1972. Qua từng chặng đường hành quân và chiến đấu, bài viết làm nổi bật ý chí kiên cường, tinh thần chịu đựng và lòng yêu nước sâu sắc của người lính Việt Nam.

Hưng Yên28/12/2025Nguyễn Thị Thúy (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hành trình từ làng quê Quỳnh Lý đến chiến trường Quảng Trị là quãng đường dài nhất và cũng khắc nghiệt nhất trong cuộc đời người lính Vũ Trọng Rạng. Đó không chỉ là hành trình địa lý xuyên suốt dải đất miền Trung, mà còn là hành trình trưởng thành, nơi một chàng trai làng quê được tôi luyện giữa bom đạn chiến tranh.

Quỳnh Lý – nơi ông sinh ra – là một miền quê thanh bình, nơi con người sống gắn bó với ruộng đồng và tình làng nghĩa xóm. Trước ngày nhập ngũ, ông cũng như bao thanh niên khác, quen với nhịp sống chậm rãi của làng quê. Nhưng chiến tranh đã gọi tên ông, đưa ông rời xa mái nhà tranh, rời xa cánh đồng lúa để bước vào cuộc đời người lính.

Sau khi nhập ngũ đầu năm 1972, ông cùng đơn vị bắt đầu hành quân vào chiến trường. Những ngày đầu, đoàn quân vừa đi vừa huấn luyện. Đường hành quân không chỉ dài mà còn đầy hiểm nguy. Không quân Mỹ liên tục đánh phá các tuyến giao thông, biến nhiều khu vực thành “tọa độ lửa”.

Ông không bao giờ quên những địa danh ác liệt như đèo Ngang, phà Bến Thủy, ngã ba Đồng Lộc. Ở đó, bom đạn trút xuống ngày đêm, mặt đất rung chuyển, cây cối tan hoang. Có những lúc, đoàn quân vừa vượt qua thì bom rơi xuống ngay phía sau. Sự sống mong manh, nhưng ý chí con người lại trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Thời tiết miền Trung khắc nghiệt càng làm cho hành trình thêm gian nan. Mưa dầm kéo dài khiến quần áo ướt sũng, đường trơn trượt. Khi nắng lên, gió Lào thổi rát da rát thịt. Muỗi, vắt, sốt rét rừng hành hạ thể xác người lính. Nhưng trong gian khổ ấy, tinh thần đồng đội trở thành chỗ dựa lớn nhất. Họ chia nhau từng viên thuốc, từng ngụm nước, động viên nhau vượt qua từng chặng đường.

Sau nhiều tháng hành quân, tháng 6 năm 1972, ông và đơn vị có mặt tại Quảng Trị. Trước mắt họ là Thành Cổ – nơi được xem là “chảo lửa” của chiến tranh. Địch quyết tâm chiếm lại Thành Cổ bằng hỏa lực mạnh nhất, trong khi ta quyết giữ bằng mọi giá. Ngày đêm, B52 rải thảm, pháo binh và pháo hạm bắn dồn dập, biến khu vực này thành vùng đất chết.

Từ người lính hành quân, ông trở thành người lính bám trụ. Ông cùng đồng đội đào hào, làm hầm, chiến đấu trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt. Mỗi mét đất giữ được đều phải trả giá bằng mồ hôi, máu và cả mạng sống. Nhưng chính trong hoàn cảnh ấy, phẩm chất người lính Việt Nam tỏa sáng: kiên cường, gan dạ và không khuất phục.

Hành trình từ Quỳnh Lý đến Quảng Trị đã biến đổi ông tôi. Nếu ngày rời làng, ông là một thanh niên mang theo lý tưởng, thì khi đứng giữa Thành Cổ, ông là một người lính thực thụ, sẵn sàng hy sinh để bảo vệ từng tấc đất của Tổ quốc.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, mỗi lần nhắc đến Quảng Trị, giọng ông vẫn trầm xuống. Không phải vì sợ hãi, mà vì nơi ấy đã in dấu tuổi trẻ, mồ hôi và ký ức không thể nào quên. Từ làng quê Quỳnh Lý đến chiến trường Quảng Trị là hành trình của một đời người, và cũng là hành trình tiêu biểu cho cả một thế hệ đã sống, chiến đấu và hy sinh vì độc lập, tự do của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn